Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2021
MỘT BÀI VIẾT HAY VỀ VĂN HÓA VÀ COVID 19
Thứ Tư, 10 tháng 11, 2021
BÒ BIT TẾT DÁT VÀNG
Về Món bít tết bò dát vàng của Thánh Rắc Muối - Golden Giant Tomahawk beef steak at Salt Bae Nusr-Et
Salt Bae tên thật là Nusret
Gökçe. sinh năm 1983 tại Thổ Nhĩ Kỳ là một đầu bếp, chủ sở hữu chuỗi nhà hàng
Nust-Er có chi nhánh tại nhiều quốc gia châu Âu, Trung Đông, Mỹ và mới đây là
mở thêm chi nhánh tại thủ dô LonDon Anh Quốc.
Món đặc sản nhà hàng
này phục vụ là Golden Steak (thịt bò dát vàng 18K,) còn gọi là Tomahawk Steak
có giá khoảng 1.250 US đô la. Nếu bạn may mắt bắt gặp Salt Bae có mặt tại một
nhà hàng, chính anh sẽ ra cắt thịt bò và rắc muối. Thịt bò nhà hàng luôn được
khen là rất ngon và giữ nguyên được độ ngọt tự nhiên của thịt do không qua bất
cứ khâu tẩm ướp nào. Khi thưởng thức, người ta chỉ rắc lên đó chút muối hạt to.
Salt Bae thuờng di chuyển giữa các nhà hàng của mình ở Thổ Nhĩ
Kỳ, Mỹ, Dubai và tự quay các video chế biến trong bếp đăng lên Instagram để duy
trì sự nổi tiếng. Do đó, để gặp được đầu bếp này đúng lúc, hãy cố gắng theo dõi
Instagram của Salt Bae để biết anh này đang ở đâu, có trùng với chuyến đi của
bạn sắp tới hay không.
Tháng 1/2017, Gökçe trở nên nổi tiếng sau clip ghi lại cảnh rắc
muối đầy biểu cảm không giống ai. Đoạn video ban đầu trên Twitter của nhà hàng
Nust-Er lan truyền với tốc độ chóng mặt, đạt 10 triệu lượt xem trên Instagram.
Salt Bae là hiện tượng internets
Nhờ video này mà dân mạng đặt cho Gökçe biệt danh là Salt Bae.
Hiện tài khoản Instagram của Salt Bae đã có hơn 35 triệu lượt theo dõi.
Sau khi nổi tiếng trên mạng, nhà hàng của Salt Bae trở thành địa
điểm thu hút khách du lịch, ngôi sao và các đại gia dàu có trên thế giới đến
thưởng thức. Salt Bae thuờng xuyên đi về giữa các chi nhánh của mình ở Thổ Nhĩ
Kỳ, Mỹ, Dubai và Anh.
"Thánh rắc muối" từng gặp gỡ các
ngôi sao bóng đá như Ronaldo, Messi. David Beckham, Leonardo Dicaprio...
Johnny Đặng, Khoa
Pug tới New York ăn nhà hàng của "thánh rắc muối", bị nhân viên làm
đổ rượu vào người, năm 2019 cô gái người Việt N.H.N (là bệnh nhân mắc virut corona thứ 17 của Việt Nam) ghi lại cảnh đứng kề "thánh rắc muối" "Salt
Bae"
Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2021
vương trọng - nhà thơ xứ Nghệ, Đô Lương
Nhà thơ
Vương Trọng với bài thơ nhớ mẹ
Nhà thơ Vương Trọng - người con của Đô Lương xứ Nghệ. Ông có nhiều bài thơ cảm động viết về những người phụ nữ ruột thịt và gần gụi trong gia đình. Trong những bài thơ đó có bài "Khóc giữa chiêm bao" nhà thơ viết về người mẹ kính yêu của mình đã khuất núi từ nhiều năm nay.
Nhà thơ Vương Trọng giới thiệu tới các nhà văn cựu binh Mỹ bài thơ về 10 cô gái Đồng Lộc.
Vương Trọng sinh năm 1943
trong ngôi nhà nhỏ làng Đông Bích, xã Trung Sơn, Đô Lương, giống như bao mảnh
đất khác của Nghệ An, từng nghèo đến xác xơ. Người dân phải chống chọi với cái
đói, với thiên tai, bệnh dịch trong vô vàn khó khăn, lam lũ.
Mỗi ngày lớn lên, được
đắm mình trong bầu không khí ấm áp của gia đình, trong phong cảnh hữu tình nên
thơ của mảnh đất giàu truyền thống xứ Nghệ. Chính mảnh đất thuần nông nghèo khó
đó đã nuôi dưỡng tâm hồn Vương Trọng. Con người chúng ta không ai muốn tuổi thơ
nghèo khổ, nhưng ở góc độ nào đó, chính cái nghèo khó của tuổi thơ đã giúp ông nhiều
trong sáng tác. Nó đã găm hồn ông với quê hương và khiến cho ký ức của ông trở
nên đậm đặc trong thơ. Ông thường trêu hai đứa con ở Hà Nội: “Chúng mày không
có tuổi thơ”. Với Vương Trọng, tuổi thơ ông đã đánh thức cái phần sâu sắc nhất,
nhân bản nhất trong tiềm thức và trái tim ông – những thứ con người chúng ta có
được khi lăn lộn với cuộc sống ở những chiều kích gai góc nhất của nó.
Nhà Vương Trọng cách Sông
Lam một cây số, nhưng ngọn Quỳ Sơn thì năm trong tầm ngắm của ông hàng ngày. Có
lẽ ngày xưa dân nghèo nên núi cũng trọc. Tuy vậy, núi Quỳ đã gắn bó với Vương
Trọng như biết bao ngọn núi, con sông quê đã gắn bó với những tâm hồn thi nhân.
Bố VươngTrọng là ông
đồ nho, các anh trai yêu thơ và hay đọc thơ. Bởi thế mà trước khi biết đến thơ
trong sách vở, thậm chí là trước khi biết chữ, Vương Trọng đã thuộc nhiều bài
thơ từ chính những người thân trong gia đình mình. Anh trai của ông là Vương
Đình Trâm cũng là một nhà thơ. Ông có biệt tài thuộc thơ rất nhanh. Từ nhỏ,
Vương Trọng đã thuộc “Chinh phụ ngâm”, “Cung oán ngâm khúc”, “Truyện Kiều” –
những truyện thơ thuộc hàng dài nhất của thơ Việt Nam trung đại. Trên tất cả,
ông tha thiết yêu “Truyện Kiều” như yêu những gì tinh túy nhất của nền văn học
Việt Nam từ cổ đến kim. Ông nói: “Đã là người của văn học thì không thể không
yêu Truyện Kiều được”, vì nó là thước đo cho khả năng và sự cảm thụ văn học.
Từ năm học lớp 4,
Vương Trọng đã biết làm thơ. Cũng mày mò gửi một vài báo nhưng không được đăng
nhưng được thư tòa soạn xác nhận đã nhận được bài tác giả gửi. Bài thơ đầu tiên
mà ông sáng tác, có nhan đề đặc sệt phong cách của các bậc tiền bối: “Vịnh khe
Bò Đái”. Đây là kỷ niệm mà Vương Trọng mãi mãi khắc ghi, bởi nó đánh dấu lần
đầu tiên ông sáng tác một bài thơ hoàn chỉnh, diễn tả nỗi lòng ông với quê hương,
nơi có khe nước mang cái tên rất dân dã chảy những dòng nhỏ trong vắt mà lũ trẻ
con thời trước thường ra tắm.
Vương Trọng giỏi đều
các môn khi tốt nghiệp phổ thông, ông đã không chọn văn học để bắt đầu sự
nghiệp. Năm 1962, Vương Trọng thi đỗ vào Đại học Tổng hợp Hà Nội, khoa Toán.
Chính tư duy toán học đã giúp ông có được khả năng khá nổi trội về mặt diễn
thuyết với cách nói rành mạch, bố cục rõ ràng, khúc chiết. Song, thơ ca như đã
ngấm vào trong máu. Năm 1966, ông tốt nghiệp đại học, được điều về làm ở Cục
Quân báo với công việc thám dịch mật mã của địch. Đến năm 1970, Vương Trọng trở
thành giáo viên dạy toán luyện thi đại học ở Trường Văn hóa Bộ Quốc phòng đóng
tại Thị xã Lạng Sơn. Năm 1972, ông tham gia học lớp Bồi dưỡng viết văn Nguyễn
Du và công tác cho đến ngày về hưu tại Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xa quê quá nửa đời
người mà khi gặp lại ta vẫn nghe giọng nói của nhà thơ Vương Trọng vẫn đậm đặc
chất Nghệ.
Ông có nhiều bài
thơ cảm động viết về những người phụ nữ ruột thịt và gần gụi trong gia đình.
Trong những bài thơ đó có bài "Khóc giữa chiêm bao" nhà thơ viết về
người mẹ kính yêu của mình đã khuất núi từ nhiều năm nay.
Ông đã kể về xuất xứ của bài thơ này:
Đó là một đêm ở Hà Nội ông nằm mơ thấy mẹ
mình. Lạ lùng là trong giấc mơ nào cũng vậy bao giờ ông cũng mơ về những tháng
năm khốn khó của gia đình. Những năm mà cuộc sống của anh em ông đè trên đôi
vai gánh gồng của mẹ. Ông thường khóc trong giấc mơ gặp mẹ.
Giấc mơ là kí ức hiện về sau nỗi nhớ. Nó là
vầng huyền ảo kỳ diệu của cảm xúc. Đấy là những ký ức cốt nhục khó có thể quên
nhưng lại không thể hiện hữu. Mơ gặp mẹ khi tỉnh dậy biết là mẹ đã đi xa lâu rồi
mà tâm hồn con vẫn bổi hổi bao nỗi nhớ thương. Lúc ấy người làm thơ đã khóc.
Đúng ra là đứa con trai đã khóc khi gặp lại mẹ mình. Những giọt nước mắt hiếu
thảo trong một đêm Hà Nội vào năm 1988 cách đây hơn hai mươi năm ấy đã thao
thức với Vương Trọng để cùng ông hiện lên những dòng chữ cảm động trong bài thơ
"Khóc giữa chiêm bao":
Đã có lần con khóc giữa chiêm bao
Khi hình mẹ hiện về năm khốn khó
Đồng sau lụt đường đê sụt lở,
Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.
Anh em con chịu đói suốt ngày tròn,
Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa.
Có gì nấu đâu mà nhóm lửa
Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về.
Chiêm bao tan nước mắt dầm dề,
Con gọi mẹ một mình trong đêm vắng.
Dù biết lời con chẳng thể nào vang vọng,
Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương.
Con lang thang vất vưởng giữa đời thường,
Đâu cũng sống không đâu thành quê được.
Còn quê mẹ cuối chân trời tít tắp,
Con ít về từ ngày mẹ ra đi.
Đêm tha hương con tìm lại những gì
Với đời thực chẳng bao giờ gặp nữa.
Mong hình mẹ lại hiện về giấc ngủ
Dù thêm lần con khóc giữa chiêm bao.
Bài thơ của riêng ông cũng là tình cảm chung
nhiều người.
Trước ngày mẹ mất Vương Trọng đã có thơ về mẹ,
sau ngày mẹ mất ông vẫn viết thơ về mẹ nhưng phải đợi đến nhiều năm sau, năm
1988 nhà thơ mới bật lên được thi khúc khóc mẹ thấm lòng này. Theo ông có
chuyện khó như vậy bởi mẹ mình là cái gì quá thân thương, quá gắn bó với mình.
Có ai gần gũi với mẹ hơn con. Có ai thương con hơn mẹ. Mẹ thật vĩ đại, niềm vĩ
đại cốt nhục trong mỗi đứa con. Cảm nhận về sự khôn cùng ấy thì dễ nhưng thể hiện
được nó ra bằng chữ bằng lời không dễ. Nhiều khi ta viết về mẹ mà cảm thấy chưa
thật vừa lòng về những điều ta viết ra. Nỗi niềm đó là của Vương Trọng cũng là
nỗi niềm của nhiều người làm thơ khác.
Ai lấp nổi khoảng đời thiếu mẹ/ Tôi xin dâng
núi bạc biển vàng/ Ai bù nổi khoảng đời không mẹ/ Tôi xin đền bằng tháng bằng
năm
Nước mắt của những đứa con mồ côi khi mẹ mất
đều có chung vị mặn như nhau. Không hẹn mà gặp. Nhà thơ Vương Trọng đã nói giúp
nhiều người khác niềm đau đáu này.
Giọt nước mắt trong mơ của Vương Trọng, giấc
mơ thì sẽ tan đi nhưng nước mắt theo nhà thơ lại là thật, lại là một hiện thực
khắc
Với mẹ của mình chúng ta mãi còn bé bỏng, trẻ
dại. Thật hạnh phúc cho những ai còn mẹ và quá đỗi thiệt thòi cho những ai đã
mất mẹ. Nhưng luật Trời đã định rồi. Làm sao qua khỏi ngưỡng của vận mệnh. Mẹ
chẳng thể sống mãi và ở mãi với ta. Từ nay mất mẹ biết bao giờ tìm. Ta chỉ còn
gặp lại được mẹ trong mơ. Xa xót vậy làm sao không thể không khóc được!
Nhà thơ Vương Trọng đã cho ta sự đồng cảm hiếu
đễ khi đọc bài khóc mẹ giữa chiêm bao của ông. Bài thơ về nước mắt nhưng thấm
đậm nghĩa tình. Giọt nước mắt ấy không thể làm chúng ta mộng mị mà chỉ có khắc
sâu thêm nỗi thương nhớ mẹ một đời vất vả nuôi ta để ta được sống tốt hơn như
những điều mẹ mong muốn.
Nhà thơ Vương Đình Trâm anh trai ruột của
Vương Trọng đã khắc bài thơ của em mình vào đá trắng và đặt bên mộ mẹ. Mộ của
thân mẫu nhà thơ ở trên núi Quỳ Sơn. Tấm bia tạc thơ về mẹ của đứa con hiếu
thảo đặt bên phía tay phải chỗ mẹ nằm.
Nơi này khi nhìn xuống thấy dòng sông Lam chảy
miên man về biển khiến ta nhớ tới câu ca dao "Nghĩa mẹ như nước trong
nguồn chảy ra!". Và khi ngước lên trong độ cao của một trăm mét núi nơi mẹ
yên nghỉ ta nhận ra mẹ của nhà thơ được tạc bằng chữ nghĩa của người con trai
đã thành đạt trong cuộc sống và gia đình vẫn khôn nguôi nhớ về những ngày mẹ
tảo tần nuôi các con thuở còn nhiều khốn khó.
Mẹ là Phúc Thần của mỗi đời con!
Từ ngày về hưu đến
nay, Vương Trọng vẫn dành nhiều thời gian sáng tác thơ, nhưng ông cảm thấy lý
thú hơn với việc nghiên cứu. Ông đã và đang thực hiện các công trình dịch thơ
chữ Hán của Nguyễn Du, dịch lại “Chinh phụ ngâm” và viết nghiên cứu về “Truyện
Kiều”. Mỗi khi có dịp, Vương Trọng lại đáp tàu về Vinh, nếu nhiều thời gian thì
nán lại thành phố gặp gỡ bạn bè, còn không thì bắt xe về Đô Lương, nơi ông gửi
trọn cả hồn mình ở đó. Ông nói, người trẻ nhiều kẻ tự hào khoe về việc đi xa
của mình, càng xa càng tốt, song người già thì lại mong muốn được về quê, càng
nhiều, càng tốt. Giờ đây về Đô Lương, Vương Trọng thấy vui vì quê hương đổi
mới. Không còn nhiều mái đình, mái chùa, không còn những đường cong của “làng
tôi nhỏ, lối vào làng cũng nhỏ”,
Không còn những ngọn núi trọc mà thay vào là một Quỳ Sơn với những dãy núi xanh
rờn màu thông.
Vương Trọng còn có những
câu thơ viết ra từ đáy lòng ông, từ nỗi khắc khoải hướng về mảnh đất nơi ông
được sinh thành:
“Khi mắt tôi khép lại cái nhìn
Hãy đưa tôi về nơi sinh nở…
Núi Quỳ Sơn sẵn dành chỗ tôi nằm
Hoa ấm lửa, đất nồng hơi than cháy
Hạnh phúc lắm được nằm xuống đấy
Dù gió mưa, không biết lạnh bao giờ…”.
|
|
Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2021
TIẾNG ANH ONLINE THỜI COVID VŨ HÁN
Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2021
45 NĂM (1976 - 2021) ĐẠI HỌC CNN KIEV- UKRAINA
45 NĂM (1976 - 2021) - Trường Đại học Công nghệ Công nghiệp nhẹ KIEV nay
được đổi tên là Học viện Công nghệ và Da Quốc gia KIEV.
Nhờ công nghệ "Đám mây" đưa các bạn cùng khóa về lại...thành
phố cũ, mái trường xưa... thấy bâng khuâng, nuối tiếc...
Thứ Hai, 17 tháng 5, 2021
THÔNG ĐIỆP CUỘC SỐNG
TÌNH PHỤ TỬ VĨ ĐẠI
Những người lần đầu tiên bước vào viện bảo tàng đã cảm thấy vô
cùng kinh ngạc khi nhìn thấy bức tranh này, có người còn cười và chế nhạo. Sao
có thể treo bức tranh như vậy ngay cửa chính viện bảo tàng chứ?
Nhưng người dân nước Puerto Rico thì rất kính trọng bức tranh này,
hoặc cảm động rơi nước mắt. Cô gái trẻ để lộ bầu ngực là con gái của ông, ông
lão chính là cha cô gái. Simon trong bức tranh chính là người anh hùng đã đấu
tranh đòi độc lập cho nước Puerto Rico, nhưng bị bắt giam vào ngục và bị kết
tội "cấm thực".
Ông già chết dần chết mòn, lúc lâm chung con gái ông vừa sinh con
đến thăm cha. Nhìn thấy cơ thể suy nhược của cha, không muốn cha chết thành con
ma đói. Cô đã cởi áo, đưa dòng sữa của mình cho cha bú. Cùng một bức tranh, có
người cười nhạo, có người cảm động. Người không biết được câu chuyện thật sự
đằng sau bức tranh sẽ chế giễu, người biết sẽ cảm thấy đau lòng.
Con người thường chỉ nhìn thấy bề nổi của sự việc, không nhìn thấy
bản chất. Nhiều lúc sự thật không như ta thấy. Đáng sợ nhất không phải bị người
ta gạt, mà chính là sự ngộ nhận của bản thân. Rất nhiều thứ không thể đánh giá
qua bề ngoài. Hãy dùng trái tim tĩnh lặng, đôi mắt sáng suốt và trí tuệ minh
mẫn để học thông bài học cuộc đời!
- Mình mua xe, hỏi ý người này người kia. Cuối cùng tiền mình bỏ
ra nhưng mua một chiếc xe người khác thích.
- Tìm người yêu, người này một câu người kia một câu, cuối cùng
tìm được nhưng không phải là người mình muốn.
- Sự nghiệp bản thân, nghe ý kiến của người thân bạn bè. Cuối cùng
bỏ lỡ cơ hội thay đổi cuộc đời, đi trên con đường của người khác chứ không phải
của mình.
Đôi giày mình mang, vừa hay không vừa bản thân mình biết. Hãy mang
đôi giày của mình đi trên con đường của chính mình.
Dưới đây là một câu chuyện có thật đã xảy ra trong đời thường
Tại một thành phố ở Ấn Độ.. có vị thương gia nọ bận rộn cả ngày vì
công việc.. mệt mỏi.. ông vào một nhà hàng tự thưởng cho mình bữa tối thịnh
soạn..!
Khi những món ăn đã được dọn sẵn trên bàn.. bất chợt ông nhìn thấy
một cậu bé đang nhìn trộm ông qua cửa kính với ánh mắt thèm thuồng.. hình ảnh
ấy như có gì làm nhói tim ông..!
Ông đưa tay vẫy cậu bé.. cậu liền bước vội vào.. theo sau cậu là 1
bé gái nhỏ.. 2 đứa trẻ nhìn chăm chăm vào những đĩa thức ăn còn nóng hổi.. mà
chẳng cần biết người vừa gọi chúng vào là ai..?
Vị thương gia bảo chúng cứ tự nhiên mà ăn thỏa thích...
Không nói.. không cười.. cả hai ngấu nghiến ăn hết các món ăn trên
bàn một cách ngon lành...
Vị thương gia im lặng.. nhìn hai đứa trẻ ăn đắm đuối.. và khi
chúng rời đi.. chúng đã không quên nói lời cám ơn với ông..!
Cơn đói trong lòng vị thương gia lúc ấy được xua tan một cách lạ
kỳ.. kèm theo một cảm giác khó tả đang lâng lâng trong lòng...
Mãi một hồi sau.. vị thương gia gọi tiếp các món ăn lần nữa.. rồi
từ từ thưởng thức.. đến khi gọi thanh toán.. nhìn tờ hóa đơn.. không ghi số
tiền.. mà chỉ là một hàng chữ:
- “Thật đáng tiếc.. tiệm chúng tôi không in được HÓA ĐƠN THANH
TOÁN CHO TÌNH NGƯỜI.. xin chúc ngài mãi luôn hạnh phúc..!”
Một giọt nước mắt đã rơi từ vị thương gia.. ông quay nhìn người
đàn ông đang đứng tại quầy thu ngân rồi gật đầu mỉm cười.. ông ta đáp lại bằng
một nụ cười rạng rỡ...
Vị thương gia đã dùng “Đức” đối xử với người nghèo.
Chủ nhà hàng dùng “Nghĩa” đáp lại “Đức” không biết ai hơn ai.?
Người xưa có câu:
- Ngồi trên đống Cát.. ai cũng là hiền nhân.. quân tử.
- Ngồi trên đống Vàng.. mới biết rõ.. ai mới là quân tử.. hiền
nhân.
Tình yêu thương luôn đem đến những sự kỳ diệu từ hai phía:
- "Người cho và người nhận".
Hạnh phúc của TÌNH NGƯỜI là cảm giác bình yên và thật sâu lắng..
xóa tan tất cả những đau khổ và bất hạnh.
Vạn vật tồn tại trên thế giới này đều không thể sống mãi với thời
gian.. ngay cả con người cũng không thể đi ngược lại hay cưỡng cầu với quy luật
ấy.
- Theo thời gian.. mọi thứ đều biến hóa và thay đổi..
- Tất cả có thể sinh ra hoặc mất đi.. có thể phát triển hay lụi
tàn..
- Cái gì có đến chắc chắn sẽ rời đi.. không bao giờ là tồn tại mãi
mãi.
- Vật chất là ngoại thân.. TÌNH NGƯỜI là vĩnh cửu.
St
Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021
NHO SỸ AN NAM
CÁI NHÌN CỦA NGƯỜI PHÁP VỀ NHO SỸ AN NAM
Nho sĩ An Nam vào những năm 1920.
“ Nho sĩ là một loại người gian giảo, thủ lễ và thông thái rởm nổi bật; y không thông thái, nhưng khéo léo, tinh tế và hoạt ngôn; y không giàu hơn ai, nhưng hình thức trong mọi hành vi đời sống; y đội khăn đóng đúng kiểu, có khuôn mặt gầy ốm bởi thức đêm, nhưng đôi mắt sắc bén; trau chuốt bộ râu thưa của mình, và cắt tỉa cẩn thận; y để móng tay dài, như để nói rõ về nghề nghiệp thường nhật; cầm trong tay chiếc quạt phe phẩy theo một cách riêng; y ngồi dáng vẻ tao nhã, đứng dậy và chào cũng như vậy, hạ mắt xuống để nhìn; y đi một cách bộ tịch và luôn luôn ra dáng làm thơ; chỉ cười với sự toan tính, và luôn lo sợ sai trái với một số tập tục và lễ nghi; giọng nói nhẹ nhàng và kiểu cách; đáp ứng ham muốn của mình, thì chỉ bằng sự tế nhị, và nếu y là quan chức và y muốn lấy của bạn, thì y sẽ làm một cách lịch sự và tôn trọng; do đó, nho sĩ và quan lại là loại người đáng sợ, giống như những kẻ đạo đức giả chỉ chứa mầm bệnh; nhưng họ được tôn vinh, bởi vì người ta cần họ, và trong vương quốc người mù kẻ chột có thể làm vua.
Nho sĩ trưởng thành, và từ cậu học trò nhỏ, anh ta đã trở thành: một nhà thơ, một người hoạt ngôn, một thầy đồ, một trạng sư, một doanh nhân; nhưng, thực ra, anh ta hiểu biết kém hơn những đứa trẻ, những thợ thủ công và người lao động trong xứ sở. Anh ta tìm thấy trong kinh sách rằng có một chất lỏng tối thượng, có hai yếu tố: âm và dương, một yếu tố là hoạt động và sức mạnh, yếu tố kia là sự yên tĩnh, mềm yếu, và trơ ỳ; hai yếu tố này, trong sự hợp nhất với nhau, sinh ra vạn vật, tóm lược sinh ra năm: Thủy, Hỏa, Mộc, Kim, Thổ; nước, lửa, gỗ, kim loại và đất, cũng là năm hành tinh; rằng có ba giềng mối trật tự xã hội (tam cương) và ba thiên thể lớn: mặt trời, mặt trăng và trái đất; bốn hướng và bốn mùa; năm điều bình thường [ngũ thường], năm điều luật [ngũ luân]: nhà vua, thần dân, chồng vợ và cha mẹ, anh và em, bạn bè; rằng có sáu mạch chính và sáu vòng thời gian (lục giáp); bảy hợp hoặc sự hòa hợp: đông, tây, bắc, nam, trên, dưới, giữa; tám phân kỳ trăng; chín cấp bậc phẩm tước (cửu phẩm); mười tám vương quốc và hai mươi tám chòm sao; ngoài ra họ tìm thấy một vài câu châm ngôn và giáo huấn xã hội; thế là hết.
Phía chính quyền, không có cuộc thi nào khác ngoài cuộc thi văn
chương dành cho những tú tài. Không có học viện; trong các bộ, chỉ có một hội
đồng được bổ nhiệm để ấn bản lịch hàng năm, gởi cho tất cả các trưởng làng và
các quan chức. “
"Đế Quốc An Nam và Người Dân An Nam" của Jules Silvestre và Omega Plus phát hành.
Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2021
CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ" (13 TẬP)|| TẬP 01|| THUYẾT MINH||PHIM KINH ĐIỂN LIÊN XÔ
Bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn nổi tiếng Liên Xô Aleksei Tolstoy (1883 – 1945), dưới sự chỉ đạo của đạo diễn Grigory Roshal (1899 – 1983). "Con đường đau khổ" được sản xuất từ năm 1974 đến 1977 và ra mắt năm 1977 nhằm chào mừng 60 năm Cách mạng tháng Mười Nga (1917 – 1977). Chuyện phim xoay quanh số phận 4 nhân vật chính là đại diện cho giới trí thức đô thị trong bối cảnh sụp đổ của đế quốc Nga và nội chiến xảy ra. Họ bị cuốn vào cơn lốc xoáy của cách mạng và nội chiến, khắc khoải tìm một hướng đi thoát khỏi sự bế tắc trong cuộc sống.
Warsaw 1944
Warsaw 194 4- Miasto 44 (Thành phố 44)
Một tác phẩm xuất sắc của điện ảnh Ba Lan kể về cuộc Khởi nghĩa Warszawa năm 1944, trong thời kỳ Đức chiếm đóng Ba Lan trong Chiến tranh thế giới thứ hai.
https://youtu.be/6b_k4QIB9zE
Thứ Năm, 22 tháng 4, 2021
CỰU SINH VIÊN ĐH TH QUỐC GIA KIEV 1970-1971
Thứ Tư, 21 tháng 4, 2021
Moscow does not believe in tears
Москва слезам не верит 1 серия (драма, реж. Владимир Меньшов, 1979 г.)
Thứ Ba, 20 tháng 4, 2021
ĐIỆN ẢNH NGA
PHIM SUBVIET MỚI
Mời xem oline:
Ivan Afonin - cựu chiến binh Thế chiến II, người được tặng Huân chương "Chiến tranh Vệ quốc" hạng II và Huân chương "Sao Đỏ", một cựu nhân viên đường sắt - sống một cuộc sống giản dị với Katya , cháu gái yêu quý và duy nhất của ông.
Trong căn hộ bên cạnh thường xuyên tụ tập ba thanh niên - Vadim Pashutin, Boris và Igor Chukhanov Zvorygin, - những thanh niên sống buông thả, ưa hưởng lạc. Họ ngầm quy định với nhau Thứ Tư hàng tuần là "Ngày Phụ nữ" - đó là ngày của những thú vui tình dục.
Vào ngày Thứ Tư định mệnh đó, ba kẻ ăn chơi vô công rồi nghề chợt phát hiện cô gái Katya ngây thơ trong sáng đi ngang nhà, bọn chúng lập tức tìm cách lừa dối cô gái, lôi kéo cô vào căn hộ của chúng. Ban đầu, chúng giả bộ đang tổ chức sinh nhật của một trong ba tên. Nhưng khi Katya muốn từ biệt ra về, chúng bèn cho cô uống thuốc mê, rồi lôi cô vào phòng ngủ và thay nhau hãm hiếp. Vadim thậm chí còn mời cô kết hôn với anh ta, và Igor nhét tiền vào túi Katya, hy vọng để cô bé "quên" đi mọi chuyện...
Tập 1:http://www.youtube.com/watch?v=_buMqumFKfk
Tập 3: http://www.youtube.com/watch?v=AgTqYCqk2cg
Tập 4: http://www.youtube.com/watch?v=keYvdupw9Z0
Tập cuối. http://www.youtube.com/watch?v=WdrvAvPVE-8