Ảnh chụp trước cổng Trường địa học tổng hợp quốc gia KIEV năm 1971
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, Khi ta đi đất bổng hóa tâm hồn
Ảnh chụp trước cổng Trường địa học tổng hợp quốc gia KIEV năm 1971
Mùa hè năm Tân Hợi, 1971, tôi được lên học lớp 8H, trường Phổ thông Cấp III Đô Lương I, Nghệ An.
Tôi thuộc nhóm Bài Sơn- nay là xã Lương Sơn - gồm năm trai, hai gái. Riêng tôi là con cán bộ cấp thấp và mẹ là công nhân giữ trẻ cho Lâm nghiệp.
Ở xã Thịnh Sơn - quê nội của anh chị em chúng tôi - cũng có một nhóm bạn cả trai lẫn gái. Nay xã nhà là một phần của xã Đô Lương.
Nhà cha mẹ bạn trai tôi gần Lâm nghiệp nhất nằm trên đường liên hương ra Quốc lộ 7 là nhà cụ Dương Trọng Kiều. Cha tôi và ông Kiều quen biết nhau. Cha tôi vừa nghỉ hưu. Ông Kiều có lẽ còn làm việc dăm bẩy năm nữa.
Đăng là con thứ hai của ông bà Kiều. Cậu ta cũng thấp nhỏ như tôi. Có một nốt ruồi mép trên bên trái.
Mấy đứa nhỏ bé xếp ngồi bàn đầu. Bắc Hồng ở cuối xã nhà mạn Nam của Thịnh Sơn bên trái. Tôi ngồi giữa. Đăng bên phải. Ghế gỗ đa phần là ọp ẹp. Mùa rét thường phải tự run cho đỡ lạnh.
Có lần Đăng đọc:
- Ghế thì ghế lò xo
Vinh với Bắc ngồi co.
Vinh thì nói không cho,
Bắc thì nói không cho cũng nhún !
Lần khác, Đăng bảo tôi là " Thính Khắc Vai". Tôi liền bảo bạn ấy là Dê Nặng Đèn. Một hôm bạn ấy ghi vào vở nháp của tôi:
- Thái Khắc Vinh
8H,
Tát cá,
Rã hư...
Lừ khừ,
Bị phạt.
Phạt nặng !
Năm đồng.
Vinh về mủi lòng...
Nước mắt lưng tròng.
Chuyện đùa nghịch còn nhiều. Nhưng nhớ nhất là một chuyến cha tôi bảo mua một bầy vịt choai về chăn. Mùa hè Nhâm Tí 1972. Trưa nắng, ghé vào nhà bạn. Đăng hỏi:
- Sao lại mua 34 con ?
- Tôi nói:
- Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân lúc đầu cũng chỉ có 34 chiến sĩ.
Ngày ấy hình như nhà nào cũng còn nghèo. Đến nhà các bạn hầu như chỉ uống nước. Ít khi có ai mời ai ở lại dùng bữa. Nói chuyện một lát rồi ra về. Nhà cha mẹ tôi ở Lâm nghiệp xa xôi nên thường ở trọ. Các bạn chẳng biết đâu mà đến !
Ít tháng sau, thời bom Mĩ ném xuống nước ở đập Đá Bàn. Tôi và Đăng cùng nghỉ hè. Tôi bị bệnh phải nằm viện Minh Sơn. Tình cờ đã thấy Đăng ở đó. Tôi được điều trị khoảng một tuần.
Thời chiến, hai thằng trẻ trai có nhiều chuyện tếu táo không kể xiết.
Về sau, Đăng nhập ngũ Giáp Dần, 1974, rèn luyện, công tác, chiến đấu rồi hi sinh tại Hà Tiên. Trước thuộc Kiên Giang, nay là An Giang.
Còn tôi, nhập ngũ 23/02/1975 mùa Xuân Ất Mão. Vì tôi trẻ hơn Đăng một tuổi.
Tháng Ba, Quý Hợi, 1983, tôi trở lại đời thường. Vật lộn với cuộc sống mãi tới nay.
(tiếp)
Người mong chớ gặp sao gặp mãi
Kẻ mỏi mòn trông chẳng thấy đâu,
Bỏ xứ đi xa, rồi từng trải
Nửa đời nuốt hận lánh công hầu.
Trích GIỚI HẠN
Thôn Văn Tâm, tháng Giêng 1996.
Ảnh tương tự Xóm Động Khô những năm 1970
Khi đó xóm nhà bạn nằm phía nam mái động Khô. Chỉ khác Bàu Vạn dùng chứa nước hơi xa. Ở bên Bàu Vạn không thường xuyên duy trì một tổ sản xuất Chăn Nuôi. Xóm có nhà Đăng nối dài dần hình thành một trại làm cây hồ tiêu và giữ rừng quen gọi Vườn Ươm. Lúc mà tôi hai lần nhập ngũ trở về có làm việc cùng cha bạn ấy cùng một số đảng viên già lãnh đạo. Thời chiến ở làng quê đa số là con gái trẻ, dăm ba cô chưa chồng. Có hai anh phục viên lớn tuổi hơn tôi.
Năm Tân Hợi, 1971, lớp 8H chúng tôi học ở dãy nhà tranh tre nứa mét tại Cửa Trộc, Yên Sơn. Mới đây sáp nhập cùng Thịnh Sơn- quê nội của chúng tôi - gọi chung là xã Đô Lương.
Thời ấy chưa cấm đốt pháo. Nhưng bắn súng diêm và ném pháo trong lớp học là không được phép. Bạn Nguyễn Công Bắc, ở hợp tác xã Tam Đồng ném một quả pháo nổ trong lớp. Giờ ra chơi, đột nhiên Bắc đốt ném làm nổ một quả pháo. Khói pháo vừa tan, thầy Dương Đình Bật, hiệu phó đi vội xuống hỏi bằng giọng miền Nam:
- Em nào chơi bắng súng ?
Tất cả các bạn còn ngồi lại trong lớp, không ra chơi bên ngoài lớp đều im re. Tôi cũng thế ! Các học sinh đều sợ hãi. Cũng không nhớ Bắc có nhận lỗi hay không và có bị dẫn lên văn phòng hay không ? Cũng không nhớ Đăng ở trong lớp hay đang chơi bên ngoài.
Lớp chúng tôi đông lắm. 53 em chênh nhau vài ba tuổi. Cứ như ngày nay đa phần xếp vào suy dinh dưỡng thể thấp còi. Lớp có bẩy bạn tên Vinh: hai gái. Về sau đôi khi tôi có gặp lại bạn Trần Văn Vinh con ông Lê - là sĩ quan công an và khi đó làm việc xa nhà- trong thoáng chốc. Chẳng mấy mặn mà . Chắc tính nết bạn ấy thế. Còn đa số các bạn hiếm lần gặp lại. Cũng vì tôi ít về quê. Mà có về cũng chỉ ở nhà em gái ruột. Không hề có xe đạp riêng nên khó xuất hành đi trong xã và xuống Hòa Sơn, nay thuộc Văn Hiến. Kể cả xã Bài Sơn, nay thuộc Lương Sơn là nơi gia đình chung của cha mẹ tôi, chúng tôi đi cửa hàng khi chưa cưới chợ Bài, cũng chẳng thấy ai trong đám bạn. Có lẽ thế hệ chúng tôi bị chiến tranh làm xáo trộn gần như đảo lộn nhiều nhất ?
Bạch Mi Nhất Điểm Hồng
Một số hình ảnh của Cựu sinh viên khoa kinh tế và Trường Đại học Công nghiệp nhẹ Kiev khóa 1971-1976 nay đã đổi tên thành Trường Đại học công nghệ da Kiev.
Video:Triệu Thời
🔗 Mở video trong cửa sổ mới👉 Xem thêm các bài viết trong chuyên mục HÌNH ẢNH CỰU SINH VIÊN KHOA KINH TẾ
Quốc ca của Liên bang Nga được trình diễn lần đầu tiên vào ngày 30 tháng 12 năm 2000 trong một nghi lễ quốc gia tại Sảnh lớn Điện Kremlin. Bài Quốc ca này có phần nhạc là nhạc của Quốc ca Liên Xô cũ, còn phần lời thì cũng do chính Mikhalkov, một trong hai tác giả của lời Quốc ca cũ viết lại cho phù hợp với giai đoạn lịch sử hiện tại.
Bài quốc ca Liên Bang Nga hiện nay kế thừa Quốc ca của Liên Xô (CCCP) vốn được đánh giá là bài quốc ca hay nhất thế giới
🎥 Quốc ca Nga- Quốc ca CCCP
🎥 Quốc ca Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ- USA
🎥 Quốc ca Việt Nam
Bài chỉ kéo dài khoảng 1 phút. Tính theo số ký tự, Kimigayo là bài quốc ca ngắn nhất thế giới, chỉ có 32 chữ. Lời gốc quốc ca như sau:
“君が代は
千代に八千代に
さざれ石の
巌となりて
苔のむすまで”
Lời bài hát sử dụng Nhật ngữ cổ, được sáng tác từ thời rất xa xưa không rõ tác giả, nhưng nội dung được cho là một lời chúc dành cho người mình yêu - giống như một bức thư tình.
Ở các quốc gia khác, quốc ca thường là những bài hát hào hùng về lịch sử chiến tranh và độc lập. Giai điệu vì thế cũng hùng tráng và mạnh mẽ. Trong khi đó, Nhật Bản lại là một quốc gia hiếm hoi dùng “bức thư tình” làm quốc ca.
🎥 Quốc ca Nhật bản
🎥 Quốc ca Malaisia
Ông Đoàn Duy Thành nguyên Bí thư TP Hải Phòng, nguyên Bộ trường kinh tế đối ngoại,
nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ vừa qua đời ngày 6/2/2026 (ảnh của VCCI)
Năm 1996 khi ông là Chủ tịch Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) vào làm việc với Sở Thương mại Nghệ An, anh Hoàng Hài là giám đốc và tôi là Trưởng phòng Kế hoạch TH tiếp ông ở khách sanh Hữu Nghị, Cửa Lò, được nghe ông trao đồi về lĩnh vực thương mại, về môi truờng phát triển của doanh nghiệp và vai trò kinh tế tư nhân của Việt Nam. Ông đưa ra nhiều lời khuyên xác đáng và bổ ích cho doanh nghiệp và ngành thương mại Nghệ An
Ông đã từng giữ các chức vụ: Bí thư TP Hải Phòng, Bộ trường kinh tế đối ngoại, Phó Thủ tướng Chính phủ và Chủ tịch Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI). Ông đã để lại một số dấu mốc quan trọng:
- Tổ chức Phong trào Ngói hóa nông thôn, không thực hiện Chỉ thị Z30 tuyệt mật, tịch thu những nhà 2, 3 tầng mới xây những năm 1980 đã làm kinh thiên động địa một thời, vì chưa thể chế hóa bằng văn bản. Sau một thời gian ngắn cái chỉ thị đó không ai nhắc tới nữa.
- Năm 1986, do Việt Nam cô lập với thế giới bên ngoài, hàng hoá khan hiếm, lạm phát phi mã tới 780% năm, kinh tế đứng trên bờ vực thẳm. Để kiềm chế lạm phát, các chuyên gia của WB và IMF cho rằng Việt Nam cần phải có 2 - 3 tỷ USD. Với cương vị là Bộ trưởng Ngoại thương, ông đã cho nhập khẩu 160 tấn vàng để giúp vượt qua lạm phát
- Ông là người có tầm nhìn chiến lược, nhất là đối với kỉnh tế tư nhân và xuất nhập khẩu, phân cấp, giao các doanh nghiệp xuất nhập khẩu sang các Bộ chuyên ngành. Xóa bỏ độc quyền ngoại thương; cho các doanh nghiệp được xuất nhập khẩu trực tiếp
- Đưa vị thế của Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam lên tầm cao mới. mở ra nhiều hoạt động phong phú, trở thành một tổ chức kinh tế, chính trị, xã hội có uy tín ở trong nước cũng như trên trường quốc tế.
Sau khi nghỉ hưu ông có viết hồi ký: “ Làm ngưới là khó” nói về “nhân tình thế thái”
Ông đã ra đi vào ngày 6 tháng 2 năm 2026, thượng thượng thọ 97 tuổi, kính mong hương linh Ông thung dung về miền vĩnh hằng cực lạc.
Cuộc Đi Bộ Vì Hòa Bình “Walk for Peace” là một hành trình bộ hành dài khoảng 3,700 km xuyên nước Mỹ ban đầu do một nhóm 19 tu sĩ Phật giáo Theravada tổ chức, do Sư Tuệ Nhân (Venerable Bhikkhu Pannakara) sinh tại Việt Nam, đã định cư và tu học tại Hoa Kỳ đứng đầu theo truyền thống hạnh đầu đà nhằm lan tỏa thông điệp hòa bình, lòng từ bi, tử tế và chánh niệm trong xã hội hiện đại.
Đoàn khởi hành: 26 tháng 10 năm 2025 từ Chùa Hương Đạo (Huong Dao Vipassana Bhavana Center) tại Fort Worth, Texas. Đoàn đi qua nhiều tiểu bang như Texas, Louisiana, Mississippi, Alabama, Georgia, South Carolina, North Carolina, Virginia… trước khi đến thủ đô Washington, D.C. - thủ đô Hoa Kỳ để kết thúc cuộc bộ hành dự kiến vào ngày 13 tháng 2 năm 2026
Trong quá trình bộ hành, các vị sư giữ truyền thống hạnh đầu đà, thường chỉ ăn một bữa mỗi ngày, ngủ ngoài trời hoặc trong lều tạm và sống dựa vào sự cúng dường của người dân dọc đường. Cuộc hành trình mang ý nghĩa tâm linh phi chính trị, nhấn mạnh rằng hòa bình bắt đầu từ mỗi cá nhân nhằm lan tỏa hòa bình nội tại của cộng đồng: nhắc nhở con người sống tử tế, nuôi dưỡng lòng từ bi và chánh niệm trong đời sống hàng ngày, tăng kết nối cộng đồng. Đoàn dừng chân tại các thị trấn và thủ phủ tiểu bang, trò chuyện, thiền tập và chia sẻ Phật pháp với người dân. Hành trình phản ánh truyền thống bước đi chánh niệm và từ bi của Phật giáo: mỗi bước chân được xem là một phương cách nuôi dưỡng bình an tâm linh, và hòa bình được hiểu là “cách sống, không chỉ là lý tưởng”.
Đoàn được người dân địa phương mà đoàn đi qua chào đón và hỗ trợ bằng thức ăn, nước uống & chỗ nghỉ tại các điểm dừng chân. Một điểm thu hút sự chú ý mạnh mẽ là Aloka – “Chú chó hòa bình” đi cùng đoàn từ những ngày đầu, được các tu sĩ chăm sóc và “hóa thân” thành biểu tượng hòa bình của hành trình.
Lan tỏa trên mạng xã hội hành trình đã trở nên viral trên mạng xã hội, thu hút hơn 1 triệu người theo dõi, với các câu chuyện, hình ảnh và video cập nhật thường xuyên về đoàn bộ hành. Hành trình của Đoàn đã gặp một số sự cố và thử thách khó khăn bị Tai nạn giao thông tại gần Dayton, Texas vào tháng 11/2025, bị một chiếc xe tải đâm vào xe hộ tống đoàn, hai tu sĩ bị thương. Một vị đã phải cưa mất một chân nhưng vẫn giữ tinh thần kiên định trên hành trình. Những đoạn đường dài dốc, thời tiết lạnh và nguy hiểm giao thông là thử thách lớn đối với cả đoàn.
Một sô video của đoàn bộ hành
🎥
Vì sao nước Mỹ lại dõi theo cuộc tuần hành vì hòa bình dài 3.700km này?🎥
Cuộc tuần hành vì hòa bình của các nhà sư Phật giáo diễn ra tại hạt ChathamHọp mặt cán bộ công nhân viên Công ty ĐTHTKT Việt Lào ngày 27 tháng 12 năm 2025
Cựu cán bộ công nhân viên Công ty ĐTHTKT Việt Lào
Công ty ĐTHTKT Việt - Lào được UBND tỉnh Nghệ An thành lập năm 1998, trên cơ sở sáp nhập 4 đơn vị và 2 dự án của Công ty TMTH và dịch vụ đầu tư: Xí nghiệp Việt Lào; Trung tâm bán buôn bán lẻ Ga Vinh; Khách sạn Việt Lào; Cửa hàng điện máy Quang Trung; Dự án Đầu tư phát triển KT với Lào và Dự án nâng cấp khách sạn Việt Lào;
Tháng 5/2000 Bộ KH đầu tư cấp giấy phép Đầu tư cho Công ty ĐTHT Kinh tế Việt Lào liên doanh với Công ty phát triển Lanexang của Bộ Thương mại Lào lập liên doanh siêu thị SAVAN VINH- INTER SHOP tại thành phố SAVANAKHET của Lào chỉ cách tỉnh Mudahan Thái Lan 3 km
Lế trao HUY CHƯƠNG VÌ SỰ NGHIỆP THƯƠNG MẠI cho cán bộ nhân viên CT Việt Lào
Tài sản của Công ty là 50 xe KAMAZ mới nhập khẩu từ Nga của dự án, Khách sạn Việt Lào được năng cấp cải tạo lại, xây mới Trụ Sở làm việc, cải tạo lại cửa hàng Việt Lào, kho bãi xe với quyền sử dụng gần 45.000 m2 ngay ngã tư Ga tàu Vinh, đối diện với Chợ Ga Vinh và Đường Quang Trung.
Năm 2002, Chính phủ Lào đóng cửa rừng, thị trường Lào gặp nhiều khó khăn, nhận thấy dự án đầu tư HTTKT với Lào không thể tiếp tục thực hiện, Bí thư tỉnh ủy Trương Đình Tuyển cho chấm dứt dự án, thanh lý tài sản để hoàn vốn cho Chi Cục đầu tư phát triển Nghệ An (nay là Ngân hàng đầu tư phát triển Nghệ An)
🎥 Kỷ yếu Cựu sinh viên khoa Tiếng Nga Đại học tổng hợp quốc gia Kiev- Ucraina
Nghệ sĩ Thanh Điền, họ tên đầy đủ là Lê Thanh Điền,sinh ngày 4/5/1967, là con thứ tư trong gia đình 6 anh chị em, anh bị khiếm thị bẩm sinh. Trời lấy đi con mắt nhưng lại cho anh đôi tai thính nhạy và khả năng cảm âm siêu việt. Người thường học đàn đã khó, người khiếm thị học đàn còn khó gấp nhiều lần người thường. Với nghị lực phi thường anh kiên trì tập trung học đàn, thời gian đầu phải nén cái đau do ngón tay rỉ máu
Buổi gặp mặt kỷ niệm 55 năm cựu sinh viện khoa dự bị Tiếng Nga Trường Đại học tổng hợp quốc gia Kiev vào những ngày cách mạng tháng 10 Nga không thành vì mưa bão lớn ở miền Bắc. 55 năm (1970-2025) đã trôi qua một vài thành viên đã không còn. Đời sinh viên luôn là những quảng thời gian đẹp đẽ đáng nhớ nhất. Nhìn lại quá khứ, một loạt hình ảnh thân thương hiện lên trong tâm trí: lớp học tiếng Nga, các bạn sinh viện Nga, xe điện Трамвай phương tiện công cộng mầ chúng tôi di chuyển hàng ngày lúc đó. Cái rét lạnh thấu xương âm có lúc trên 20 độ C. Lần đầu đón nhừng bông tuyết trắng rơi qua cửa sổ lớp học. Những cơn mưa không dài chợt đến chợt đi. Món ăn âu khác lạ, cốc nước giải khát Kvas mát lạnh làm dịu đi cơn khát mùa hè có tuổi đời hàng ngàn năm lên men từ bánh mì đen, có vị chua dịu thành hương vị khó quên.