Làng Quan Nội – ký ức làng quê
Hiển thị các bài đăng có nhãn KÝ ỨC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn KÝ ỨC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

MỘT BẠN HỌC CÙNG QUÊ

Mùa hè năm Tân Hợi, 1971, tôi được lên học lớp 8H, trường Phổ thông Cấp III Đô Lương I, Nghệ An.

Tôi thuộc nhóm Bài Sơn- nay là xã Lương Sơn - gồm năm trai, hai gái. Riêng tôi là con cán bộ cấp thấp và mẹ là công nhân giữ trẻ cho Lâm nghiệp.

Ở xã Thịnh Sơn - quê nội của anh chị em chúng tôi - cũng có một nhóm bạn cả trai lẫn gái. Nay xã nhà là một phần của xã Đô Lương.

Nhà cha mẹ bạn trai tôi gần Lâm nghiệp nhất nằm trên đường liên hương ra Quốc lộ 7 là nhà cụ Dương Trọng Kiều. Cha tôi và ông Kiều quen biết nhau. Cha tôi vừa nghỉ hưu. Ông Kiều có lẽ còn làm việc dăm bẩy năm nữa.

Đăng là con thứ hai của ông bà Kiều. Cậu ta cũng thấp nhỏ như tôi. Có một nốt ruồi mép trên bên trái.

Mấy đứa nhỏ bé xếp ngồi bàn đầu. Bắc Hồng ở cuối xã nhà mạn Nam của Thịnh Sơn bên trái. Tôi ngồi giữa. Đăng bên phải. Ghế gỗ đa phần là ọp ẹp. Mùa rét thường phải tự run cho đỡ lạnh.

Có lần Đăng đọc:

- Ghế thì ghế lò xo
Vinh với Bắc ngồi co.
Vinh thì nói không cho,
Bắc thì nói không cho cũng nhún !

Lần khác, Đăng bảo tôi là " Thính Khắc Vai". Tôi liền bảo bạn ấy là Dê Nặng Đèn. Một hôm bạn ấy ghi vào vở nháp của tôi:

- Thái Khắc Vinh
8H,
Tát cá,
Rã hư...
Lừ khừ,
Bị phạt.
Phạt nặng !
Năm đồng.
Vinh về mủi lòng...
Nước mắt lưng tròng.

Chuyện đùa nghịch còn nhiều. Nhưng nhớ nhất là một chuyến cha tôi bảo mua một bầy vịt choai về chăn. Mùa hè Nhâm Tí 1972. Trưa nắng, ghé vào nhà bạn. Đăng hỏi:

- Sao lại mua 34 con ?

- Tôi nói:

- Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân lúc đầu cũng chỉ có 34 chiến sĩ.

Ngày ấy hình như nhà nào cũng còn nghèo. Đến nhà các bạn hầu như chỉ uống nước. Ít khi có ai mời ai ở lại dùng bữa. Nói chuyện một lát rồi ra về. Nhà cha mẹ tôi ở Lâm nghiệp xa xôi nên thường ở trọ. Các bạn chẳng biết đâu mà đến !

Ít tháng sau, thời bom Mĩ ném xuống nước ở đập Đá Bàn. Tôi và Đăng cùng nghỉ hè. Tôi bị bệnh phải nằm viện Minh Sơn. Tình cờ đã thấy Đăng ở đó. Tôi được điều trị khoảng một tuần.

Thời chiến, hai thằng trẻ trai có nhiều chuyện tếu táo không kể xiết.

Về sau, Đăng nhập ngũ Giáp Dần, 1974, rèn luyện, công tác, chiến đấu rồi hi sinh tại Hà Tiên. Trước thuộc Kiên Giang, nay là An Giang.

Còn tôi, nhập ngũ 23/02/1975 mùa Xuân Ất Mão. Vì tôi trẻ hơn Đăng một tuổi.

Tháng Ba, Quý Hợi, 1983, tôi trở lại đời thường. Vật lộn với cuộc sống mãi tới nay.

(tiếp)

Người mong chớ gặp sao gặp mãi
Kẻ mỏi mòn trông chẳng thấy đâu,
Bỏ xứ đi xa, rồi từng trải
Nửa đời nuốt hận lánh công hầu.

Trích GIỚI HẠN

Thôn Văn Tâm, tháng Giêng 1996.

Ảnh tương tự Xóm Động Khô những năm 1970

Khi đó xóm nhà bạn nằm phía nam mái động Khô. Chỉ khác Bàu Vạn dùng chứa nước hơi xa. Ở bên Bàu Vạn không thường xuyên duy trì một tổ sản xuất Chăn Nuôi. Xóm có nhà Đăng nối dài dần hình thành một trại làm cây hồ tiêu và giữ rừng quen gọi Vườn Ươm. Lúc mà tôi hai lần nhập ngũ trở về có làm việc cùng cha bạn ấy cùng một số đảng viên già lãnh đạo. Thời chiến ở làng quê đa số là con gái trẻ, dăm ba cô chưa chồng. Có hai anh phục viên lớn tuổi hơn tôi.

Năm Tân Hợi, 1971, lớp 8H chúng tôi học ở dãy nhà tranh tre nứa mét tại Cửa Trộc, Yên Sơn. Mới đây sáp nhập cùng Thịnh Sơn- quê nội của chúng tôi - gọi chung là xã Đô Lương.

Thời ấy chưa cấm đốt pháo. Nhưng bắn súng diêm và ném pháo trong lớp học là không được phép. Bạn Nguyễn Công Bắc, ở hợp tác xã Tam Đồng ném một quả pháo nổ trong lớp. Giờ ra chơi, đột nhiên Bắc đốt ném làm nổ một quả pháo. Khói pháo vừa tan, thầy Dương Đình Bật, hiệu phó đi vội xuống hỏi bằng giọng miền Nam:

- Em nào chơi bắng súng ?

Tất cả các bạn còn ngồi lại trong lớp, không ra chơi bên ngoài lớp đều im re. Tôi cũng thế ! Các học sinh đều sợ hãi. Cũng không nhớ Bắc có nhận lỗi hay không và có bị dẫn lên văn phòng hay không ? Cũng không nhớ Đăng ở trong lớp hay đang chơi bên ngoài.

Lớp chúng tôi đông lắm. 53 em chênh nhau vài ba tuổi. Cứ như ngày nay đa phần xếp vào suy dinh dưỡng thể thấp còi. Lớp có bẩy bạn tên Vinh: hai gái. Về sau đôi khi tôi có gặp lại bạn Trần Văn Vinh con ông Lê - là sĩ quan công an và khi đó làm việc xa nhà- trong thoáng chốc. Chẳng mấy mặn mà . Chắc tính nết bạn ấy thế. Còn đa số các bạn hiếm lần gặp lại. Cũng vì tôi ít về quê. Mà có về cũng chỉ ở nhà em gái ruột. Không hề có xe đạp riêng nên khó xuất hành đi trong xã và xuống Hòa Sơn, nay thuộc Văn Hiến. Kể cả xã Bài Sơn, nay thuộc Lương Sơn là nơi gia đình chung của cha mẹ tôi, chúng tôi đi cửa hàng khi chưa cưới chợ Bài, cũng chẳng thấy ai trong đám bạn. Có lẽ thế hệ chúng tôi bị chiến tranh làm xáo trộn gần như đảo lộn nhiều nhất ?

Bạch Mi Nhất Điểm Hồng

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025

NHỮNG ĐỊA DANH ĐÁNG NHỚ CỦA THỜI SINH VIÊN

Buổi gặp mặt kỷ niệm 55 năm cựu sinh viện khoa dự bị Tiếng Nga Trường Đại học tổng hợp quốc gia Kiev vào những ngày cách mạng tháng 10 Nga không thành vì mưa bão lớn ở miền Bắc. 55 năm (1970-2025) đã trôi qua một vài thành viên đã không còn. Đời sinh viên luôn là những quảng thời gian đẹp đẽ đáng nhớ nhất. Nhìn lại quá khứ, một loạt hình ảnh thân thương hiện lên trong tâm trí: lớp học tiếng Nga, các bạn sinh viện Nga, xe điện Трамвай phương tiện công cộng mầ chúng tôi di chuyển hàng ngày lúc đó. Cái rét lạnh thấu xương âm có lúc trên 20 độ C. Lần đầu đón nhừng bông tuyết trắng rơi qua cửa sổ lớp học. Những cơn mưa không dài chợt đến chợt đi. Món ăn âu khác lạ, cốc nước giải khát Kvas mát lạnh làm dịu đi cơn khát mùa hè có tuổi đời hàng ngàn năm lên men từ bánh mì đen, có vị chua dịu thành hương vị khó quên.

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2025

LỊCH SỬ HÌNH THÀNH CHỢ VĨNH VÀ TÊN GỌI CHỢ VINH

Về tên gọi chợ Vinh: Theo sách địa lý nước Việt- "Thiên nam tứ chi lộ đồ"- được biên soạn vào thời nhà Lê, chợ ban đầu có tên gọi là chợ Vĩnh. Chợ Vĩnh ban đầu họp một tháng ba phiên, vào các ngày: mùng ba, mười ba và hai mươi ba. Chợ là một trung tâm thương mại và giao lưu văn hóa vào bậc nhất của vùng. Đại thi hào Nguyễn Du trong thời gian về sống ở Tiên Điền, Nghi Xuân vẫn thường sang chơi ở Vĩnh Doanh, tham gia hát phường vải, phường nón, đi đò dọc trên sông Lam.

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2025

KỶ NIỆM 55 NĂM CỰU SINH VIÊN KHOA DỰ BỊ TIẾNG NGA ĐẠI HỌC TỔNG HỢP KIEV (1970-2025)

🎥 Video Kỷ niệm 55 năm Cựu sinh viên Khoa dự bị tiếng Nga- Đại học THQG Kiev Ucraina

Ghi lại hành trình của Cựu sinh viên Việt Nam Khoa Dự bị tiếng Nga Trường Đại học Tổng hợp Quốc Gia Kiev- Ucraina (1970-1971) trên chuyến tàu từ Hà Nội qua Trung Quốc đến Mông Cổ tới Liên bang CHXHCN Xô Viết.

Video:Triệu Thời

🔗 Mở video trong cửa sổ mới

👉 Xem thêm các bài viết trong chuyên mục HÌNH ẢNH CỰU SINH VIÊN KHOA KINH TẾ

👉 Xem trực tiếp trên YouTube

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2025

CÁC ĐẢNG VIÊN KỲ CỰU CỦA XÃ THỊNH SƠN ĐƯỢC TRAO HUY HIỆU 65, 70, 75 NĂM TUỔI ĐẢNG

Đảng bộ Thịnh Sơn có rất nhiều đảng viên kỳ cựu được trao huy hiệu Đảng viên 65, 70 và 75 tuổi Đảng để ghi nhận sự cống hiến, phấn đấu, rèn luyện của những đảng viên lão thành và bày tỏ sự tri ân sâu sắc trước những đóng góp của các đảng viên đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng.

Đồng chí Hồ Lê Ngọc - Ủy viên BTV Tỉnh ủy, Trưởng ban Nội chính Tỉnh ủy Đảng đã trao huy hiệu 65,70,75 năm tuổi Đảng cho các đảng viên lão thành xã Thịnh Sơn tại VP huyện uỷ Đô Lương:

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2025

KỶ NIỆM 65 NĂM THÀNH LẬP – MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Ngày 16 tháng 4 năm 2025, Công ty CP xuất nhập khẩu Nghệ An tổ chức gặp mặt nhân 65 năm thành lập Ty Ngoại thương Nghệ An, tiền thân của Công ty xuất nhập khẩu Nghệ An

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2025

ĐÀN SẾU- BÀI CA NGƯỜI LÍNH

Không thể có chiến thắng nếu không có sự hy sinh xương máu của người lính. Họ ngã xuống trên chiến hào không vì sự vinh quang mà là sự hy sinh cho sự trường tồn của dân tộc, cho chúng ta đuợc sống yên bình. Với Tổ quốc họ là tượng đài bất tử dù họ hy sinh ở chiến trường nào. Nhưng không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau khi mất người thân.
Có rất nhiều tiểu thuyết nổi tiếng nói về người lính như Chiến tranh và Hoà bình của L. Tolxtoi, Chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ của Svetlana Alexievich, Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh...

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2025

CHUYỆN CŨ KỂ LẠI

Nhân vật mà tôi muốn kể là người mà dân xứ Nghệ kính trọng, nể phục khi ông là Bí thư tỉnh uỷ và dân Việt ghi nhận ông có công lớn trong việc đàm phán với Mỹ để Việt Nam gia nhập Tổ chức thương mại thế giới (WTO). Đó là một ông “quan” hiếm thấy

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2025

LÀNG QUAN NỘI QUÊ TÔI

Quan Nội là làng quê tôi, một vùng thuần nông có đường quốc lộ 7 chạy qua. Ngày đó người dân còn gọi là “đường cái Quan” – nghĩa là đường của quan làm, đường của nhà nước...

1. Cánh đồng Làng

2. Cầu Sông Đào

3. Am Bà Cô

4.Vị trí Trường cấp 1,2 cũ

Ngày ấy quê còn nghèo lắm...Rất ít gia đình có nhà mái ngói, xe đạp (Favorít, Phượng Hoàng) đã là một tài sản lớn, cả xã chỉ có một trường học cấp 1 và 2 với mươi lớp học. Cả làng chỉ có bốn người học cấp 3. Tôi rất ham đọc sách xin tiền bố chỉ đủ mua vài quyển sách mỏng như: Dế mèn phiêu lưu ký, Đất rừng Phương Nam, Không gia đình…

Có lần tôi lén lấy tiền của bố (lúc đó là Chủ tịch xã) để mua cuốn Thép đã tôi thế đấy. Bước vào cửa hàng sách mậu dịch lả không muốn bước ra. Thời đó không có tiền cho con mua sách, còn bây giờ nhiều quan xã có tiền thì con lại không đọc...

Tôi đọc say mê các tác phẩm văn học Nga như Thép đã tôi thế đấy (Nhicolai Oxtropxki), Chiến tranh và Hòa bình (Lev Tolstoy), Sông Đông êm đềm (Sholokhov)… Đó là một phần tuổi thơ đầy khát khao kho tri thức văn học của nhân loại.

Những năm khói lữa chiến tranh, hai bạn học cấp 2 bị chết vì đạn pháo, năm học cấp 3 chiến tranh ác liệt phải sơ tán lên Làng Chè, Tân Kỳ phải ngủ lán, ăn cơm tập thể với món đặc sản rau tàu bay, đội mũ rơm đi học nhưng vẫn lạc quan mơ ước về tương lai.   

Thời niên thiếu của tôi gắn liền với Đội thiếu niên, sinh hoạt đội lúc đó rất lôi cuốn lũ trẻ tập trung tại sân kho Hợp tác để tập văn nghệ, tập đi đều. Nhịp trống đội thiếu niên ngày ấy đã ghi dấu ấn sâu sắc trong ký ức tuổi thơ… Tôi đặt tên blog LÀNG QUAN NỘI để lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ ấy.

Làng Quan Nội, ngày 16/7/2013
Tác giả: Dương Trọng Bảng

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2024

THƯƠNG NHỚ CÚN CON ĐUKI

Cún con Duki

Duky là món quà bố tặng Lucky sinh nhật 10 tuổi.

Duky có bộ lông nâu đỏ mềm mượt như tơ, hai mắt tròn xoe như hai hòn bi ve. Cún con rất lanh lợi. Hai cái tai phe phẩy trên đầu như hai cái quạt. Chân Duky không cao nhưng chạy nhanh như thỏ

Những lần chơi đùa cùng Lucky chú đều thích chí đứng lên bằng hai chân sau, hai chân trước vẫy vẫy

Cún con rất dễ thương. Duky đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Lucky Hàng ngày, mỗi khi Lucky đi học về chú đứng đợi sẵn trước cổng, nhìn thấy Lcky đôi mắt Duky bỗng sáng lên rực rỡ, chan chứa niềm vui. Luky xoa đầu, đôi mắt chú lim dim vui sướng, vẻ biết ơn

Mỗi lần có khách đến, chú sủa vang mấy tiếng để báo hiệu. Lúc sủa chú trông có vẻ dữ tợn nhưng chỉ cần một tiếng quát của mẹ Luky là chú im bặt.

Vào một buổi chiều, chú chạy ra quán ăn trước nhà, bị thất lạc. Cả nhà đôn đáo tìm nhưng không thấy. Mong muốn Duky gắn bó thật lâu với gia đình em đã không thành. Buồn quá. Mới đó đã 5 năm cách xa Duky, không biết có ngày gặp lại...

Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2021

HÌNH ẢNH CỰU SINH VIÊN KHOA KINH TẾ

TRƯỜNG ĐẠI HỌC CÔNG NGHIỆP NHẸ KIEV- UCRAINA (КТИЛП)

Trường Đại học Công nghệ Công nghiệp nhẹ KIEV nay được đổi tên là Học viện Công nghệ và Da Quốc gia KIEV.

Trường Đại học Công nghệ Công nghiệp nhẹ KIEV. Video: Trần Triệu Thời

Nhờ công nghệ "Đám mây" đưa các bạn cùng khóa về lại...thành phố cũ, mái trường xưa... thấy bâng khuâng, nuối tiếc... một thời tuổi trẻ

Hỡi các bạn học Ucraina, các nước trong Liên bang Cộng hoà Xô Viết, các bạn Hunggari, Cu ba, Mông cổ...ai còn nếu đọc được trang này mong nhận được sự hồi âm, rằng các bạn vẫn đang sống vui, khoẻ….

ẢNH 1”

ẢNH 2”

ẢNH 3

ẢNH 4

ẢNH 5”

ẢNH 6

ẢNH 7

ẢNH 8

ẢNH 9

Tượng đài Bohdan Khmelnytsky trên Quảng trường Sofiyivska- Thanh phố KIEV

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021

CÁI NHÌN CỦA NGƯỜI PHÁP VỀ NHO SỸ AN NAM

 

Nho sĩ An Nam vào những năm 1920.

“ Nho sĩ là một loại người gian giảo, thủ lễ và thông thái rởm nổi bật; y không thông thái, nhưng khéo léo, tinh tế và hoạt ngôn; y không giàu hơn ai, nhưng hình thức trong mọi hành vi đời sống; y đội khăn đóng đúng kiểu, có khuôn mặt gầy ốm bởi thức đêm, nhưng đôi mắt sắc bén; trau chuốt bộ râu thưa của mình, và cắt tỉa cẩn thận; y để móng tay dài, như để nói rõ về nghề nghiệp thường nhật; cầm trong tay chiếc quạt phe phẩy theo một cách riêng; y ngồi dáng vẻ tao nhã, đứng dậy và chào cũng như vậy, hạ mắt xuống để nhìn; y đi một cách bộ tịch và luôn luôn ra dáng làm thơ; chỉ cười với sự toan tính, và luôn lo sợ sai trái với một số tập tục và lễ nghi; giọng nói nhẹ nhàng và kiểu cách; đáp ứng ham muốn của mình, thì chỉ bằng sự tế nhị, và nếu y là quan chức và y muốn lấy của bạn, thì y sẽ làm một cách lịch sự và tôn trọng; do đó, nho sĩ và quan lại là loại người đáng sợ, giống như những kẻ đạo đức giả chỉ chứa mầm bệnh; nhưng họ được tôn vinh, bởi vì người ta cần họ, và trong vương quốc người mù kẻ chột có thể làm vua. 

Nho sĩ trưởng thành, và từ cậu học trò nhỏ, anh ta đã trở thành: một nhà thơ, một người hoạt ngôn, một thầy đồ, một trạng sư, một doanh nhân; nhưng, thực ra, anh ta hiểu biết kém hơn những đứa trẻ, những thợ thủ công và người lao động trong xứ sở. Anh ta tìm thấy trong kinh sách rằng có một chất lỏng tối thượng, có hai yếu tố: âm và dương, một yếu tố là hoạt động và sức mạnh, yếu tố kia là sự yên tĩnh, mềm yếu, và trơ ỳ; hai yếu tố này, trong sự hợp nhất với nhau, sinh ra vạn vật, tóm lược sinh ra năm: Thủy, Hỏa, Mộc, Kim, Thổ; nước, lửa, gỗ, kim loại và đất, cũng là năm hành tinh; rằng có ba giềng mối trật tự xã hội (tam cương) và ba thiên thể lớn: mặt trời, mặt trăng và trái đất; bốn hướng và bốn mùa; năm điều bình thường [ngũ thường], năm điều luật [ngũ luân]: nhà vua, thần dân, chồng vợ và cha mẹ, anh và em, bạn bè; rằng có sáu mạch chính và sáu vòng thời gian (lục giáp); bảy hợp hoặc sự hòa hợp: đông, tây, bắc, nam, trên, dưới, giữa; tám phân kỳ trăng; chín cấp bậc phẩm tước (cửu phẩm); mười tám vương quốc và hai mươi tám chòm sao; ngoài ra họ tìm thấy một vài câu châm ngôn và giáo huấn xã hội; thế là hết. 

Phía chính quyền, không có cuộc thi nào khác ngoài cuộc thi văn chương dành cho những tú tài. Không có học viện; trong các bộ, chỉ có một hội đồng được bổ nhiệm để ấn bản lịch hàng năm, gởi cho tất cả các trưởng làng và các quan chức. “

 "Đế Quốc An Nam và Người Dân An Nam" của Jules Silvestre và Omega Plus phát hành.



Thứ Năm, 22 tháng 4, 2021

HỘI NGỘ CỰU SINH VIÊN DƯ BỊ TIẾNG NGA ĐẠI HỌC TH QUỐC GIA KIEV- UCRAINA

Cựu sinh viên dự bị khoá học (1970-1971) Đại học tổng hợp quốc gia Kiev- Ucraina hội ngộ ngày 18/10/2020 tại Nhà khách Chính phủ 2 Lê Thạch- Hà Nội

Chuyến tàu cách đây 50 năm đưa chúng tôi qua Trung Quốc tới Liên bang Xô Viết

Tàu hỏa đưa chúng tôi qua hồ Baican tuyệt đẹp của Nga

KHOA DỰ BỊ TIẾNG NGA TRƯỜNG ĐẠI HỌC TỔNG HỢP QUỐC GIA KIEV- UCRAINA

Sinh viên lớp học dự bị Tiéng Nga

50 năm sau gặp lại tại Nhà khách Chính phủ Hà Nội

11 SINH VIÊN KHOA KINH TẾ CONG NGHIỆP NHẸ KIEV

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2021

Cô giáo và học trò

Thủa nhỏ tôi chăn trâu mê mải đọc sách để trâu ăn lúa của hợp tác xã bị bố quát mắng có khi bị roi: bà nội ôm tôi vào lòng và nói với tôi: cháu à, thương con thì cho đòn, ghét con cho chơi", lớn lên cháu sẽ hiểu...

Khi tôi học thêm lớp quốc ngữ do dưỡng Đài lấy o em của bố, tôi cũng đã chứng kiến các bạn học không thuộc bài phải quỳ trên vỏ quả mít.

Bài học đầu đời

Thế hệ của chúng tôi học tập và trưởng thành trong môi trường như thế

Qua vụ việc cô giáo phạt học sinh quỳ gối mà bị đưa lên báo. Em Thế Mạnh - Huyện Thanh Chương - Nghệ An đã có một bài thơ hay đăng tải trên mạng. Là Phụ huynh tôi đã đọc và suy ngẫm không có thầy cô nào tự dưng lại phạt học sinh cả, cái gì cũng có nguyên nhân của nó.

MẸ ƠI!

Nếu một ngày người quỳ gối là con
Mẹ có giận hay trách hờn cô giáo?
Vì dạy học mà nặng tay chỉ bảo
Để cho con rèn giũa đạo làm người
Con biết rằng cô mắng nạt con thôi
Mẹ sẽ nói với cô lời ác ý
Nhưng mẹ ơi có bao giờ mẹ nghĩ
Cô phạt con là có lý hay không?
Trong lòng mẹ sao phải nổi bão giông?
Khi đứa con từng bế bồng chăm sóc
Đi đến trường không nghe lời, nhác học
Phải quỳ gối ở trong góc một mình
Mẹ phải hiểu con đang tuổi học sinh
Con chẳng sợ những phê bình kiểm điểm
Mà chỉ sợ hình phạt cô chủ nhiệm
Phạt để con rút kinh nghiệm lần sau
Con quỳ gối mẹ đừng sợ con đau
Nếu không muốn con mai sau sa đọa
Không chịu học sống lọc lừa dối trá
Bởi là do cha mẹ quá nuông chiều
Nếu muốn con lớn lên sống biết điều
Hãy để cô phạt thật nhiều mẹ nhé!
Dạy con cái phải từ khi còn trẻ
Không bạo hành mẹ cứ để vậy đi
Sinh con ra mẹ chẳng dạy được chi
Không dám đánh cũng là vì thương xót
Muốn cho cây có hoa thơm trái ngọt
Thì người ta phải nắn nót khi trồng.

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2019

CHÓ LAIKA VÀ SỰ THẬT NGHIỆT NGÃ

Laika - chú chó duy nhất bị trôi dạt ngoài không gian

THEO TRÍ THỨC TRẺ

Sự thật về "Người tiên phong" trong lịch sử hàng không vũ trụ của con người chỉ là một con chó đi lạc ở Moscow trước khi trở thành một chú chó không gian.

Lycra/Laika - một chú chó không gian hai năm tuổi của Liên Xô đã cất cánh trên phi thuyền Sputnik 2 vào ngày 3 tháng 11 năm 1957, chú chó này trở thành động vật Trái Đất còn sống đầu tiên đi vào quỹ đạo quanh hành tinh của chúng ta, đồng thời cũng là động vật Trái Đất đầu tiên bỏ mạng ngoài không gian.

Giống như số phận của Laika, cũng có nhiều chú chó hoang khác đã được Liên Xô dùng để thực hiện thí nghiệm.

Họ thực hiện các nhiệm vụ không gian nhiều lần trong khoảng thời gian từ những năm 1950 đến 1960, và một trong số đó đã trở lại thành công, trong khi những con khác gì không được may mắn như vậy. Con số cụ thể được ước tính là khoảng 57 chú chó.

Nhưng nếu suy xét kĩ càng hơn thì Laika không phải là sinh vật có vú đầu tiên bay ra ngoài không gian vũ trụ.

Sinh vật sống đầu tiên được tham gia nhiệm vụ chinh phục vũ trụ: lại là một con ruồi giấm do Mỹ mang theo để bay ra ngoài không gian vào năm 1947. Động vật có vú đầu tiên được ra ngoài không gian lại là một con khỉ Rhesus (khỉ vàng) có tên "Albert II" do Hoa Kỳ phóng lên, nhưng nó đã chết trên đường trở về mặt đất.

Động vật có vú đầu tiên đi vào vũ trụ và trở về thành công là hai con chó không gian của Liên Xô, Tsygan và Dezik.

Nhưng những con chó không gian nổi tiếng nhất của Liên Xô lại là Belka và Strelka, chúng đã dành một ngày trên vũ trụ trước khi trở về Trái Đất trên phi thuyền Sputnik 5 vào ngày 19 tháng 8 năm 1960.

Sau khi trở về mặt đất, Strelka hạ sinh sáu chú chó con, một trong số chúng được gọi là Pushinka và được tặng cho con của Tổng thống Kennedy như một món quà, hậu duệ của Pushinka vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay.

Sau khi chết, hài cốt của Belka và Strelka vẫn được lưu giữ lại cho tới ngày nay.

Trong nhiều thập kỷ, Mỹ và Liên Xô đã liên tục chạy đua trong công cuộc chinh phục vũ trụ, họ đã mang rất nhiều ruồi giấm, chó cũng như khỉ đưa ra ngoài không gian và trở về Trái Đất thành công, nhưng tại sao chúng ta chỉ nhớ tới Laika?

Cái chết của Laika

Lúc đầu, nó chỉ là một con chó đi lạc trên đường phố Moscow.

Nó là một chú chó lai mang trong mình dòng máu của giống chó Siberian Husky, các nhà khoa học Liên Xô tin rằng những chú chó đi lạc có sức đề kháng tốt và sẽ dễ dàng thích nghi hơn trong môi trường sống khắc nghiệt so với những chú chó nhà, vì vậy họ đã lựa chọn chú.

Tất nhiên họ cũng căn cứ vào khả năng thích nghi và tồn tại thần kì của Laika dưới cái lạnh âm 20 độ vào mùa đông trên đường phố Moscow.

Người ta nói rằng vào thời điểm Khrushchev (Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô. Ông là người kế nhiệm Stalin) đang gấp rút tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm Cách mạng Tháng Mười, thời gian xây dựng Sputnik 2 bị rút ngắn và gấp gáp tới mức các nhà khoa học không thể hoàn thành kế hoạch trở về mặt đất cho Laika và dĩ nhiên chú chó này chỉ nhận được tấm vé 1 chiều để đi ra ngoài không gian.

Chiếc kén dành cho Laika chỉ được thiết kế theo dạng tiêu chuẩn, được trang bị các thiết bị sinh tồn cơ bản nhất.

Điều đó có nghĩa là ngay từ đầu, mọi người đều biết rằng Laika sẽ cầm chắc cái chết trong tay sau khi chú được phóng đi ra ngoài bầu khí quyển.

Theo các quan chức Liên Xô, Laika đã tiêu hóa hết bữa ăn cuối cùng vài giờ trước khi bỏ mạng vì thiếu oxy.

Nhưng trên thực tế, Laika đã hoàn thành nhiệm vụ, chịu qua những tiếng ồn và áp lực khi phi thuyền cất cánh và bay vòng quanh Trái Đất trong khoảng thời gian 103 phút bên trong con tàu nặng hơn 500kg.

Chỉ vài giờ sau khi hoàn thành nhiệm vụ, có một sự cố kỹ thuật đã xảy ra đối với phi thuyền Sputnik 2, con tàu bất ngờ bị mất là chắn nhiệt và làm nhiệt độ tăng cao kéo theo sự bốc cháy của con tàu cũng như chiếc kém mà Laika nằm trong đó.

Khoảng hai tháng sau cái chết, cơ thể Laika và chiếc kén vẫn bị bỏ rơi và âm thầm trôi dạt trên quỹ đạo Trái Đất. Mãi đến năm 1958, Liên Xô mới thu hồi được xác của phi thuyền còn Laika và chiếc kén của mình đã cùng nhau trở thành tro bụi bởi nhiệt độ cao của ma sát với bầu khí quyển.

Trong và sau chuyến bay của Sputnik 2, Liên Xô đã cố che giấu chuyện Laika và con tàu chết sau khi khởi hành vài tiếng.

Họ lo sợ dư luận lên án việc Sputnik 2 chưa đáp ứng đủ kỹ thuật (như việc hạ cánh và chống cháy) mà vẫn thực hiện việc đo tác động của không gian lên sinh vật sống. Các chương trình phát sóng của Liên Xô đều nói rằng Laika vẫn còn sống cho đến ngày 12/11.

Thế giới mới tuyệt đẹp của Laika

Vài thập kỷ sau, những người đã đi qua cuộc Chiến tranh Lạnh vẫn không quên Laika. Họ nhìn con chó từ góc độ của chủ nghĩa lãng mạn và chủ nghĩa anh hùng dưới nhiều hình thức khác nhau. Trong thời kỳ hậu Chiến tranh Lạnh, Laika lại một lần nữa được xuất hiện dưới dạng những tác phẩm lãng mạn và nghệ thuật.

Năm 2009, BBC đã quay 5 tập truyện ngắn về chú chó không gian của Liên Xô. Vào cuối tập 5, các kỹ sư Liên Xô đã nói:> "Laika chết trong đau đớn, bị bốc cháy ở nhiệt độ cao chỉ sau 1-2 giờ khi con tàu cất cánh"/p>.

Lycra trở thành nguồn cảm hứng cho Haruki Murakami , và sau đó ông đã viết một cuốn sách có tên Sputnik Lovers. Ban nhạc Surf-Rock của Phần Lan "Laika và the Cosmonauts" được biết đến rộng rãi ở Bắc Âu vào cuối những năm 1980.

Dự án âm nhạc Nhật Bản "The Hatsune Miku " đã xuất bản một bài hát có tên "Câu chuyện về chú chó không gian đầu tiên Lycra" và nhiều tác phẩm khác.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

Sòng phẳng với lịch sử không phải là kích động hận thù



(GDVN)- Nhiều người dân Trung Quốc hiểu sai cơ bản về cuộc chiến tranh biên giới. Nhưng tính chính nghĩa của Việt Nam trong cuộc chiến đó là sự thật không thể chối cãi.

Nguyễn Thị Bình - nguyên Phó Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam viết về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 của quân và dân ta trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.

Chiến tranh biên giới phía Bắc là một câu chuyện buồn trong lịch sử, một câu chuyện buồn trong quan hệ Việt Nam - Trung Quốc.
Dẫu vậy, nó vẫn là lịch sử.
Và đã là lịch sử thì phải nhìn nhận nó với sự thật đầy đủ.
Sẽ không thể không nhắc đến ngày 17/2/1979, ngày mà cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc đã nổ ra; ngày mà hàng ngàn con em chúng ta đã hy sinh để bảo vệ biên cương của Tổ quốc.
Nhắc để dân ta nhớ, biết ơn và tôn vinh những chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh để bảo vệ biên cương Tổ quốc, như chúng ta đã và sẽ vẫn tôn vinh bao nhiêu anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc.
Không những dân ta cần hiểu, mà nhân dân Trung Quốc cũng như nhân dân các nước cũng phải hiểu đúng: đâu là sự thật, đâu là lẽ phải và coi đó là bài học. Không thể quên lãng nó.
Nhiều người dân Trung Quốc đã hiểu sai cơ bản về cuộc chiến tranh biên giới đó. Nhưng tính chính nghĩa của Việt Nam trong cuộc chiến đó là sự thật không thể chối cãi.
Có thể nào nghĩ rằng Việt Nam vừa ra khỏi cuộc chiến tranh vô cùng ác liệt kéo dài 30 năm, đang tập trung hàn gắn vết thương chiến tranh và đứng trước vô vàn khó khăn lại có thể khiêu khích Trung Quốc, một nước lớn, một nước xã hội chủ nghĩa đã ủng hộ và giúp đỡ mình trong cuộc chiến tranh cứu nước vừa qua?
Thực tế là quân dân Việt Nam khi đó đã phải chống lại một cuộc chiến tranh biên giới to lớn để bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Theo tôi, không chỉ đưa vào sách giáo khoa những sự thật lịch sử về Hoàng Sa, Trường Sa mà ngay cả cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc cũng cần được nhắc đến đầy đủ.
Con em chúng ta cần biết và có quyền biết lịch sử, biết những gì mà ông cha đã làm, để tự hào và tiếp nối truyền thống.
Tôi muốn nhấn mạnh rằng: Ta tôn trọng lịch sử, sòng phẳng với lịch sử không có nghĩa là chúng ta kích động hận thù.
Chúng ta biết sự thật, để hiểu đâu là lẽ phải và để rút ra bài học cho các mối quan hệ quốc tế trong bối cảnh phức tạp ngày nay.
Tôi ủng hộ con đường ngoại giao khôn ngoan, mềm mỏng, tôn trọng các nguyên tắc quốc tế.
Kinh nghiệm trong đấu tranh, né tránh hay im lặng đều không có lợi, vì như vậy chúng ta không làm rõ được sự thật, phải trái, đúng sai, có khi còn khuyến khích đối phương, khiến họ cho rằng ta yếu thế và ngày càng lấn tới.
Tuy nhiên không bình tĩnh cân nhắc trong ứng xử cũng sẽ khiến cho tình hình thêm phức tạp, không có lợi cho sự nghiệp.
Vậy bài học rút ra từ quá khứ mất mát của chúng ta là gì đây? Việt Nam là một dân tộc hòa hiếu.
Xưa đến nay, ta rất chú trọng xây dựng quan hệ láng giềng tốt với Trung Quốc dù trong lịch sử hai nước đã có bao lần xung đột.

Trong tình hình hiện nay, chúng ta cần một môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước và cần những bạn bè tốt để hợp tác nên Việt Nam càng coi trọng quan hệ hữu nghị với Trung Quốc – một nước lớn đang có những bước phát triển thần kỳ.

Nhưng như bất cứ dân tộc nào, chủ quyền quốc gia đối với Việt Nam là thiêng liêng và chúng ta sẽ kiên quyết bảo vệ bằng mọi giá, đồng thời chúng ta chủ trương mọi tranh chấp lãnh thổ được giải quyết bằng phương pháp hòa bình, có sự tôn trọng lẫn nhau.

Trong đấu tranh, chúng ta đã làm đúng theo lời dạy của Bác Hồ: “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”, luôn giữ vững lập trường nguyên tắc độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, nhưng vẫn linh hoạt, mềm dẻo trong sách lược.

Tôi tin vào sức mạnh của chính nghĩa, của lẽ phải, tin vào sức mạnh của khối đoàn kết toàn dân và tin ở sự đồng tình và ủng hộ của nhân dân thế giới.
Ta cần hành động theo tinh thần đó.
Nhưng tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng sẽ khó để bảo vệ chủ quyền nếu đất nước không có nội lực, không có nền tảng vững chắc về kinh tế, chính trị, an ninh quốc phòng với đoàn kết dân tộc mạnh mẽ.

Đây là nhiệm vụ quan trọng nhất mà chúng ta cần phấn đấu.


Thứ Tư, 23 tháng 1, 2019

DI CHÚC CỦA HOÀNG ĐẾ TRẦN NHÂN TÔNG

"MỘT TẤC ĐẤT CỦA TIỀN NHÂN ĐỂ LẠI, CŨNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ LỌT VÀO TAY KẺ KHÁC"




Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

TRỞ VỀ THÀNH PHỐ PONXAVAN- XIÊNG KHOẢNG- CHDCND LÀO SAU 16 NĂM

Mười sáu năm về trước là thành viên trong đoàn của Tỉnh Nghệ An do Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Bá dẫn đầu có cả ông Phan Đình Trạc lúc đó là Giám đốc Sở Công An nay là Trưởng Ban Nội chính Trung Ương cùng trên trên một chuyến bay từ Viên Chăn tới Ponxavan để làm việc với Chính quyền tỉnh Xiêng Khoảng. Thành phố Ponxavan của đất nước Lạn Xang lúc đó chưa có điện lưới, phải dùng điện máy phát đến 10 giờ là ngắt, ban đêm thành phố tối mịt. Rất may khí hậu ban ngày không quá nóng, đêm rất lạnh, không cần máy điều hòa.

Một số hình ảnh của Thành phố Ponxavan

Đường phố Põnavẳn

Cửa ngõ phía Đông Pônxavẳn

Mười sáu năm về trước là thành viên trong đoàn của Tỉnh Nghệ An do Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Bá dẫn đầu có cả ông Phan Đình Trạc lúc đó là Giám đốc Sở Công An nay là Trưởng Ban Nội chính Trung Ương cùng trên trên một chuyến bay từ Viên Chăn tới Ponxavan để làm việc với Chính quyền tỉnh Xiêng Khoảng. Thành phố Ponxavan tỉnh Xiêng Khoảng của đất nước Lạn Xang lúc đó chưa có điện lưới, phải dùng điện máy phát đến 10 giờ là ngắt, ban đêm thành phố tối mịt. Rất may khí hậu ban ngày không quá nóng, đêm rất lạnh, không cần máy điều hòa.

Ponxavan cách không xa Khu kinh tế Xayxomboun, thời đó phỉ Vàng Pao còn hoành hành, đi qua các vùng rừng núi hẻo lánh rất nguy hiểm, đã có một số người Việt bị phỉ bắn chết ( trong đó có người và lái xe Đoàn vận tải A của Nghệ An...). Nay phỉ không còn nữa, phần đông đã di tản sang các nước khác.

Ponxavan đã có điện lưới gần chục năm, nay đường và phố khang trang đẹp đẽ hơn, nhiều nhà mới mọc lên, nhưng không có nhà cao tầng.

Trụ sở Công ty Thương mại Xiêng Khoảng ở ngay trung tâm, kiến trúc chưa có gì thay đổi vẫn là một ngôi nhà 2 tầng như xưa, chỉ khác nay đã cổ phần hóa thành doanh nghiệp tư nhân. Lào cũng có cái rất khác Việt, từ rất lâu chính quyền địa phương đã nhất thể hóa, người đứng đầu tỉnh là Tỉnh Trưởng không phải là Chủ tịch tỉnh mà thấy cũng rất ổn.

Người Lào chủ yếu theo đạo Phật, Ponxavan không thấy có nhà Thờ công giáo. Phật giáo ảnh hưởng tới người dân Lào mạnh mẽ hơn người Việt, mặc dù Phật giáo du nhập vào Việt Nam sớm hơn Lào rất nhiều. Phật giáo đã ăn sâu vào đời sống hàng ngày của họ như một tín ngưỡng chủ đạo. Các nhà sư Lào đi tu từ lúc còn rất trẻ để nhập đời, học cách hành xử với đời và sau này trở thành một Nhà sư được xã hội tôn trọng, công nhận, được coi là việc bình thường của cuộc đời. Trong khi đó, với người Việt, việc đi tu nói chung trong nhiều trường hợp là để lánh đời, để tìm sự siêu thoát cho bản thân trong cuộc đời còn đầy những nhiễu nhương, bon chen, vụ lợi.

Có thể vì vậy mà cuộc sống của người Lào bình lặng, thanh thản, không gấp gáp như người Việt. Mọi người không nói chuyện ồn ào nơi công cộng. Xe và người tham gia giao thông đi đúng làn đường quy định và luôn nhường đường cho làn xe ưu tiên. Xe ôtô không được dùng còi xin đường mà dùng tín hiệu đèn.….

Cánh đồng Chum của tỉnh Xiêng Khoảng là một điểm du lịch nổi tiếng của Lào. Người tham quan không đông, rất ít người nước ngoài, chỉ gặp một đôi bạn trẻ người Slovenia đi phượt bằng xe máy, 2 tốp người Trung Quốc đang ăn trưa dưới lùm cây trên một tảng đá và một số người Lào đến từ thủ đô Viên Chăn …

Thời gian ít quá không đủ để đến Luang Prabang cố đô của Đất nước Triệu Voi

Tạm biệt Lan Xang đề quay về cửa khẩu Nậm Cắn

Một số hình ảnh của cánh đồng Chum

Cánh đồng Chum

Cửa khẩu Nặm Cắn, Việt-Lào

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

LUẬN BÀN VỀ CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP 4.0

DẤU MỐC CÁC CUỘC CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP





Cách mạng công nghiệp 0.0 : Phát minh ra Lửa.

Cách mạng công nghiệp 1.0 (1787): Phát minh ra động cơ hơi nước, động cơ đốt trong

Cách mạng công nghiệp 2.0 (1870) :  Phát minh ra điện, động cơ điện và Dây chuyền sản xuất hàng loạt.

Cách mạng công nghiệp 3.0 : Phát minh Bán dẫn -  Điện tử - internet, máy tính và tự động hóa. 

Cách mạng công nghiệp 4.0 : Phát triển trên 3 trụ cột chính: Kỹ thuật số, Công nghệ sinh học và Vật Lý. Xóa nhòa các ranh giới. Kết nối vạn vật lại với nhau.

Thuật ngữ "Công nghiệp 4.0" đã được áp dụng cho sự phát triển công nghệ quan trọng trong 75 năm qua, được nhắc lại vào năm 2011 tại Hội chợ Hannover. Tháng 10 năm 2012, Nhóm Công tác về Công nghiệp 4,0 trình bày các khuyến nghị về thực hiện Công nghiệp 4.0 cho chính phủ Liên bang Đức. Các thành viên của Nhóm Công nghiệp 4.0 được công nhận là những người cha sáng lập và là động lực đằng sau Industry 4.0, khởi nguồn từ một dự án trong chiến lược công nghệ cao của chính phủ Đức, thúc đẩy việc sản xuất điện toán hóa sản xuất.
Công nghiệp 4.0 là xu hướng hiện thời trong việc tự động hóa và trao đổi dữ liệu trong công nghệ sản xuất. Nó bao gồm các hệ thống không gian mạng thực-ảo (cyber-physical system), Internet Vạn Vậtđiện toán đám mâyđiện toán nhận thức (cognitive computing).
Công nghiệp 4.0 tạo ra nhà máy thông minh (smart factory). Trong các nhà máy thông minh với cấu trúc kiểu mô-đun, hệ thống thực-ảo giám sát các quy trình thực tế, tạo ra một bản sao ảo của thế giới thực và đưa ra các quyết định phân tán. Qua Internet Vạn Vật, các hệ thống thực-ảo giao tiếp và cộng tác với nhau và với con người trong thời gian thực, và với sự hỗ trợ của Internet Dịch vụ, dịch vụ nội hàm và dịch vụ xuyên tổ chức được cung cấp cho các bên tham gia chuỗi giá trị sử dụng.


Thử bàn về tiêu chuẩn cán bộ thời công nghiệp 4.0

(Bài viết của TS Thái Doãn Hợp nguyên Bộ trưởng bộ Thông tin truyền thông, nguyên Bí thư, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An) 20/09/2018  09:01 GMT+7



“…Trong thời đại công nghiệp 4.0, tôi nghĩ cán bộ cần có đủ 3 tiêu chuẩn: Đức, tài và bản lĩnh; Với nội hàm cụ thể như sau:

Người có đức phải hội đủ 3 phẩm chất: Gương mẫu, dân chủ, có tố chất văn hóa.
Đạo đức khó nhất của cán bộ là gương mẫu để được mọi người tin yêu. Để người tốt có chỗ dựa, người xấu không dám lộng hành. Gương mẫu là nói để làm, làm để chứng minh lời nói. Hành động trước, hưởng thụ sau. Hưởng thụ bằng thành quả lao động chân chính của mình. Lo cho mọi người, để mọi người tôn vinh, chăm lo và vun đắp cho mình.

Tiêu chuẩn bao trùm của đạo đức cán bộ là thực sự dân chủ. Dân chủ là cách tốt nhất để tập hợp trí tuệ. Dân chủ là cách duy nhất để giải phóng và thông thoáng tư tưởng. Dân chủ là con đường tốt nhất để không phạm sai lầm. Dân chủ là mục tiêu để đoàn kết nội bộ.
Đạo đức được toát ra bề ngoài của người lãnh đạo là nếp sống có văn hóa. Có đạo đức sẽ có văn hóa. Có văn hóa chính nhờ có đạo đức. Đạo đức là nhân quả, là nội dung, là cốt lõi của văn hóa. Văn hóa cần nhất của một người lãnh đạo là luôn chăm lo cho cấp dưới và không làm phiền cấp dưới.
Nói tóm lại một cán bộ có đạo đức là tận tụy để cấp dưới thương; là gương mẫu để cấp dưới trọng; là dân chủ cho cấp dưới tin cậy dễ gần để cung cấp thông tin; là sáng tạo để cấp dưới có đủ việc làm và có thêm thu nhập chính đáng; là kỉ cương để người tốt luôn có chỗ dựa và người xấu không dám thách đố, lộng quyền.
 
Người có tài cũng phải hội tụ 3 nội dung: Có tầm nhìn, biết tập hợp nhân tài, có sản phẩm cụ thể.
Trước hết người có tài là người có tầm nhìn xa trông rộng trong thời đại 4.0. Muốn nhìn xa để khỏi buồn gần trong thời đại ngày nay phải có ngoại ngữ, phải am hiểu CNTT biết ứng dụng kết nối và lan tỏa, phải đi nhiều để tổng kết thực tiễn, dũng cảm so sánh với bạn bè quốc tế, từ đó định vị đúng mình, xem mình là ai? Mình đang ở đâu? Và mình phải làm gì để sánh vai với các cường quốc 5 châu - Phải hiểu: Một cán bộ quyết đoán là một cán bộ đoán được tương lai để quyết đúng. Đó chính là tiêu chuẩn trí tuệ.

Một cán bộ có tài là một cán bộ luôn tìm cách tiếp cận, giao việc để phát hiện đúng nhân tài, đào tạo, quản lý, sử dụng và bảo vệ nhân tài, phải sử dụng người được việc, chứ không phải người được lòng. Bởi suy đến cùng người có tài là người biết tập hợp mọi cái tài của người khác. Không tập hợp được người tài cũng đồng nghĩa là người bất tài. Tập hợp được người tài là tiêu chuẩn cao nhất, cần nhất của người lãnh đạo.
Đã là cán bộ có tài thì phải có sản phẩm; đo đếm bằng thành quả do vai trò lãnh đạo của mình tạo ra trên 3 lĩnh vực chủ yếu: thành quả kinh tế (thu ngân sách, giá trị sản xuất tăng thêm), thành quả chính trị (đội ngũ cán bộ kế cận và tín nhiệm của dân) và các công trình có chất lượng để lại cho đời sau. Nói tóm lại sự  nghiệp của một cán bộ là làm 4 chữ: Nhiều tiền, yên dân. Muốn nhiều tiền phải lo phát triển kinh tế, mà nền tảng là kinh tế doanh nghiệp và kinh tế hộ gia đình. Muốn yên dân phải chăm lo các chính sách xã hội, từ thiện, nhân đạo, giáo dục, đào tạo và tiến bộ xã hội.
 
Trong tình hình hiện nay, cán bộ có đức, có tài, cần phải có bản lĩnh. Vì hiện nay có lúc, có việc, có nơi, người tốt chưa đủ tỷ lệ áp đảo người không tốt. Vì thế rất cần người lãnh đạo có bản lĩnh để thiết lập lại trật tự kỉ cương. Một cán bộ có bản lĩnh cũng cần hội đủ 3 tiêu chí: Dám nghĩ, dám làm, dám nói.
Dám nghĩ những điều chưa có trong sách, chưa có trong đời để làm vì sự nghiệp củng cố niềm tin của nhân dân và chấn hưng đất nước phù hợp với thời đại KHCN. Khi đã nghĩ đúng thì dám dấn thân để làm, quyết tâm đưa cái đúng vào cuộc sống, lấy kết quả cuối cùng để bảo vệ mình. Phải tích cực đổi mới, gắn với cải tạo môi trường để ra đời cái đúng, cái tốt nhiều hơn. Dám nghĩ, dám làm còn phải dám nói. Im lặng, thủ tiêu đấu tranh cũng là môi trường dung dưỡng cho cái xấu nảy sinh và phát triển. Thực tiễn cuộc sống đã chỉ ra rằng: Rất nhiều tiêu cực vừa qua, dân phát hiện khá sớm, nhưng các cơ quan chức năng nhận ra hơi muộn nên khi buộc phải xử lý thì tổn thất lớn hơn, cái giá kinh tế chính trị phải trả nặng hơn”  Lê Doãn Hợp

TS: Thế các thời đại CM 1.0; 2.0 và 3.0 có cấn 3 tiêu chuẩn: đức, tài và bản lĩnh không nhỉ ?
 
Cách mạng 4.0 ở Việt Nam là một cuộc cách mạng chạy theo các yếu tố tích cực trên thế giới    Nguyễn Trung Kiên /ngày 19/9/2018 - 05:00  ( Phóng vấn Chuyên gia Nguyễn Trần Bạt)  
 
 
Cách mạng 4.0 là giai đoạn xóa nhòa các ranh giới giữa các khoa học cơ bản như toán học, vật lý, vật lý lượng tử… 
Thưa ông, hiện nay có rất nhiều cách hiểu về khái niệm cách mạng công nghiệp 4.0, vậy dưới góc nhìn của một chuyên gia tư vấn nhiều kinh nghiệm trong nhiều thập niên, ông có thể đưa ra cách hiểu của mình về khái niệm mới này?
Nguyễn Trần Bạt: Tôi nghĩ cách mạng công nghiệp lần thứ 4 là một cách gọi trạng thái phát triển của toàn bộ nền kinh tế thế giới ở giai đoạn hiện nay. Nền kinh tế phát triển ở giai đoạn 4.0 này ảnh hưởng một cách sâu sắc, mang lại những kết quả hết sức quan trọng và phức tạp.
Dường như  thái độ chung của xã hội chúng ta về hiện tượng này là chào đón nó như một con tàu chở đến toàn những thứ ăn được, mà quên mất cảnh báo của những người như Stephen Hawking – một trong những người thông minh nhất thế kỷ XXI, rằng nếu không cẩn thận thì trí tuệ nhân tạo sẽ thống trị con người.
Tất nhiên chúng ta không căn cứ vào một vài lời cảnh báo của một vài nhà khoa học mà tẩy chay nó, bởi đây là một khuynh hướng phát triển hoàn toàn tự nhiên, không theo ý muốn của bất kỳ ai. Không phải người Việt nói nhiều về nó thì từ 3.0 sẽ trở thành 4.0, mà cũng không phải nói thêm một chút nữa thì 4.0 thành 4.1. Rất tiếc là những yếu tố để tạo ra tiền đề của cách mạng công nghiệp 4.0 đều không thuộc về Việt Nam, nằm ngoài Việt Nam.
Nhận định như vậy liệu có bi quan quá không, thưa ông?
-Tôi không bi quan. Tất cả các kho dữ liệu quan trọng nhất tham gia vào mạng Internet - một trong những nền tảng đầu tiên tạo ra giai đoạn 4.0 của cách mạng công nghiệp - đều không nằm ở Việt Nam. Chúng ta buộc phải lôi nó về Việt Nam bằng luật, bằng “cưỡng bức” chứ nó không tự hình thành ở Việt Nam.
Các kho dữ liệu là nền tảng để giúp con người nâng cao tốc độ tư duy, tốc độ suy nghĩ, suy tưởng. Ở Việt Nam không có các yếu tố làm tiền đề như vậy. Tôi đã từng là Phó chủ tịch Hội Sở hữu trí tuệ Việt Nam, tôi biết rất rõ ở Việt Nam hiện nay có khoảng 100 người được cấp thẻ đại diện để bảo vệ các quyền lợi này.
Nhưng vài ba năm nay các cuộc thi để cấp thẻ đại diện không có ai đỗ cả, tức là số lượng người cung cấp các dịch vụ bảo vệ các quyền sở hữu trí tuệ được hạn chế một cách đáng buồn ở Việt Nam. Những người phục vụ cho quá trình bảo hộ các sự sáng tạo về trí tuệ mà còn bị hạn chế như vậy thì làm thế nào có đủ lực lượng có trí tuệ để tham gia vào cách mạng công nghiệp 4.0.
Nếu nói về khả năng tham gia cuộc cách mạng này, chúng ta chỉ có thể nói ở góc độ mở cửa đất nước để hợp tác, sử dụng các sản phẩm, các thành tựu của cách mạng 4.0 chứ rất khó để tham gia thật sự vào đấy như những người sáng tạo.
Ví dụ, trong lĩnh vực chế tạo robot chẳng hạn, các bạn trẻ Việt Nam hiện nay đang chơi robot, nghịch robot, chứ chưa chế tạo được robot thật sự. Không công nghiệp hóa được các vật phẩm có liên quan đến trí tuệ nhân tạo thì tức là chúng ta cũng chưa có cả lực lượng để ứng dụng thành tựu của cách mạng 4.0.
Trình độ đào tạo của hệ thống giáo dục Việt Nam như hiện nay thì không thể cung ứng yếu tố con người cũng như sự sáng tạo khoa học cho cách mạng công nghiệp 4.0 được. Cách mạng 4.0 là giai đoạn xóa nhòa các ranh giới giữa các khoa học cơ bản như toán học, vật lý, vật lý lượng tử…
Tất cả những thứ như vậy phải nằm trong một nền giáo dục có khả năng phát triển năng lực vật lý của xã hội với tốc độ cao. Chúng ta không có nền giáo dục có khả năng làm chỗ dựa cho cách mạng 4.0 trong việc đào tạo và cung cấp nhân lực. Chúng ta không có đủ lực lượng các nhà vật lý và toán học cần thiết cho cách mạng 4.0.
Các nhà khoa học của chúng ta vừa mới có chút tiếng tăm đã có nhu cầu làm chính trị. Chúng ta đón về đây toàn những người 80-90 tuổi. Ví dụ, giáo sư Trần Thanh Vân đã ngoài 80 tuổi, giáo sư Nguyễn Văn Hiệu là thầy của chúng tôi cũng trên 80 tuổi.

 
Khi nói quá nhiều về cách mạng công nghiệp 4.0 thì nhiều người chúng ta vốn dĩ cũng không hiểu lắm về chuyện này và trở thành lệ thuộc vào giới trí thức về mặt dư luận. Người ta bảo với một trình độ 0.4 thì làm thế nào mà có cách mạng 4.0 được, đấy là sự giễu cợt không lành mạnh, nhưng để người ta có cớ để giễu cợt đã là lỗi của các nhà quản lý rồi.
Rất nhiều quan điểm cho rằng ba lần trước chúng ta nhỡ tàu, lần này chúng ta kiên quyết nhảy lên tàu, nhưng lên tàu và tham gia điều khiển con tàu ấy là hai việc khác nhau. Chúng ta cũng cố nhảy lên tàu bằng cách để cho Samsung chế tạo smartphone ở đây để cạnh tranh với Apple.
Như vậy chúng ta đâu đã tham gia cách mạng 4.0 với tư cách là một lực lượng của nó. Bây giờ ngay cả Samsung và Apple cũng đã đi đến một thỏa thuận dừng kiện cáo để dành tiền bạc đầu tư cho sự phát triển của họ. Tôi nghĩ chúng ta chưa kịp khôn thì thế giới đã khôn rồi.
Chúng ta chào mừng Samsung lên Bắc Ninh và Thái Nguyên, với hy vọng có thể cân bằng với Apple, bây giờ chúng ta thấy rằng họ cân bằng trước khi chúng ta kịp khôn ra để làm chuyện ấy. Tóm lại là chúng ta tham gia vào cách mạng 4.0 như một kẻ vỗ tay, bởi chúng ta không có truyền thống tham gia vào các cuộc cách mạng công nghiệp một cách nghiêm túc suốt thế kỷ XIX và thế kỷ XX.
 
Hình như tất cả những lần lỡ tàu ấy đều có lý do?
-Những vấn đề chính trị của chúng ta ngăn cản tất cả sự tham gia của chúng ta đối với các cuộc cách mạng công nghiệp. Nhưng nếu không có các yếu tố chính trị thì liệu chúng ta có tham gia nổi các cuộc cách mạng công nghiệp không? Câu trả lời vẫn là không. Lý do là chúng ta lười, học chỉ để thi đỗ và lấy bằng.
Để làm quan nữa?
-Làm quan là công nghiệp 6.0 mất rồi. Công nghiệp làm quan ở chúng ta phát triển thay thế sự phát triển của cả bốn cuộc cách mạng công nghiệp. Chúng ta không có công nghiệp, chúng ta là một cái chợ để bày bán các sản phẩm công nghiệp của nhân loại mà trước hết là của những kẻ thực dân.
Triết gia đức Edmund Husserl đã từng cảnh báo công nghệ càng phát triển càng khiến con người trở nên thiếu nhân bản và phi nhân văn, theo ông điều này có đúng không và liệu nó có lặp lại trong cuộc cách mạng 4.0 này?
-Đây là chỗ hay của người Việt. Các cuộc cách mạng nói chung đều làm hỏng con người, nhưng vì chúng ta không tham gia thật sự vào bất kỳ cuộc cách mạng nào trong bốn cuộc ấy, nên con người của chúng ta có vấn đề nhưng nó không hư hỏng giống như hiện tượng Edmund Husserl đặt ra. Người Việt còn rất nhiều bản năng, tình cảm tự nhiên để có thể huấn luyện thành những đối tượng có chất lượng nhân văn. Cho nên chúng ta chống cái gì thuộc về chúng ta cũng đều ở mức vừa phải, kể cả chống tham nhũng
Theo ông cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 sẽ thúc đẩy hay kìm hãm tiến trình bảo vệ và phát triển các quyền con người?
-Không có cuộc cách mạng công nghiệp nào cản trở sự phát triển quyền con người. Anh thấy bây giờ ra đường rất nhiều người dùng smartphone. Cuộc cách mạng 4.0 ở trạng thái smartphone ấy đang phục vụ con người rất hữu ích. Phải nói là cách mạng 4.0 làm cho con người đỡ nhọc nhằn hơn nhiều.
Nhiều năm trước đây tôi mất khá nhiều công sức đọc sách để có thông tin, nhưng 10 năm trở lại đây, khi có Internet thì tôi đỡ vất vả hơn. Internet về bản chất là một trong ba điều kiện cơ bản của cách mạng 4.0. Sự chuẩn xác, tính khoa học của các tư duy được nâng đỡ bởi việc khai thác các yếu tố của cách mạng 4.0, trong đó yếu tố quan trọng nhất là các kho dữ liệu lớn trên không gian mạng.
Trên thực tế có những phản ứng hay những động thái trái chiều với cách mạng 4.0, ví dụ như ở Trung Quốc người ta xây dựng chỉ số đánh giá chất lượng công dân thông qua việc kiểm soát các hoạt động hàng ngày, đặc biệt những hoạt động có liên quan tới các dịch vụ điện toán. Ông đánh giá thế nào về chuyện này?
-Nhiều người có một chút chống đối trong ý nghĩ nên có sai lầm trong phương pháp luận khi nhìn nhận về quản trị xã hội. Nếu xã hội không được quản trị tốt để ngăn ngừa các khía cạnh tiêu cực của cách mạng 4.0 thì cuộc cách mạng này sẽ bị chặn đứng lại.
Người ta chỉ mở cửa để cách mạng 4.0 đến Việt Nam khi người ta kiểm soát được các hậu quả của nó. Luật an ninh mạng là một công cụ để hỗ trợ biến cách mạng 4.0 trở thành một hiện thực ở Việt Nam chứ không như phương Tây và một số báo lề trái lập luận.
Khi các nhà lãnh đạo đưa ra được luật để quản lý vấn đề này thì họ có thể rút ra hai kết luận cơ bản: Thứ nhất là nhận thức được sự bất lực và tối thiểu của quản lý, không phải cứ có công cụ quản lý là có thể quản lý được. Thứ hai là khi anh có kinh nghiệm về tính không thể quản lý được thì anh sẽ nhận ra được những thiệt hại do quản lý bằng những cách thức thô thiển.
Cho nên luật nào cũng được nhưng phải có các chuẩn tối thiểu để những người cầm quyền rút ra những kết luận nghiêm túc trong quá trình ứng dụng nó. Tôi khuyên các anh không nên phê phán một cách cực đoan luật an ninh mạng mà hãy để cho Chính quyền có cơ hội để trải nghiệm tính bất lực của quản lý đối với những sự phát triển có tính chất cách mạng của đời sống.
Nhiều chuyên gia lo ngại cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 sẽ đẩy nhanh tiến trình phân hóa giầu nghèo, ông có đồng ý với quan điểm này không.
-Có! Chắc chắn cách mạng 4.0 sẽ đem lại tốc độ phát triển và để lại sau lưng nó rất nhiều lực lượng nghèo khổ, làm cho khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn. Trong bất cứ điều kiện, hoàn cảnh nào mà ở đấy trình độ của con người quy định điều kiện sống của họ đều nảy sinh hiện tượng chênh lệch giàu nghèo.
Chênh lệch giàu nghèo là cặn bã của sự phát triển của mọi giai đoạn lịch sử, của mọi quốc gia về mặt địa lý. Càng phát triển thì khoảng cách giàu nghèo càng lớn, rất khó để khắc phục, tối đa chỉ có thể khắc phục phần nào cuộc sống của những người nghèo khổ, nâng mức sống tối thiểu lên để con người không chết trong một xã hội phát triển.
Làm cho con người không chết trong tiến trình phát triển chính là nhiệm vụ lịch sử của phát triển, nếu phát triển mà không có sự nâng đỡ đối với tầng lớp nghèo khổ thì sẽ có cách mạng vô sản.
Nhiều người vội vã chê bai chủ nghĩa Marx mà không thấy rằng trong quá khứ chủ nghĩa Marx là công cụ duy nhất để tiến hành cách mạng vô sản, nói cách khác chủ nghĩa Marx trở thành công cụ chính trị của người nghèo.
Người nghèo càng đông bao nhiêu thì chủ nghĩa Marx và các phương diện cách mạng của nó càng quan trọng bấy nhiêu đối với họ. Chủ nghĩa tư bản có cái hay là họ biết điều chỉnh và trong khi họ điều chỉnh thì Liên Xô không làm điều đó nên sụp đổ.
Nó sẽ lặp lại hiện tượng phân hóa giàu nghèo của các thế kỷ trước?
-Đúng! Nhưng con người không bất lực trước việc khắc phục khoảng cách ấy. Khoảng cách giàu nghèo càng lớn thì người ta càng phải tính đến chuyện khắc phục bằng cách nâng đáy lên. Marxim Gorki là cha đẻ của trường phái hiện thực xã hội chủ nghĩa, ông ấy có một vở kịch tên là Dưới đáy. Khi mô tả trạng thái dưới đáy ông ta nhìn thấy nhiều thứ ở trong đấy.
Chúng ta không thể chờ những người ở dưới đáy để họ vươn lên cùng với những những người giàu có, nhưng chúng ta có thể thỉnh thoảng làm một vài động tác hỗ trợ để cái đuôi đằng sau không rơi vào tình trạng khốn khổ. Khi cái đuôi cũng có thịt có da thì con người mới thấy hóa ra đấy là sự phân loại chứ không phải là sự bỏ rơi. Cần phải phân biệt sự bỏ rơi của chủ nghĩa tư bản hoang dã với sự phân loại của chủ nghĩa tư bản hiện đại.
Ông nghĩ gì về số phận của lực lượng lao động trình độ thấp và không được đào tạo chính quy trong cuộc cách mạng 4.0? Tương lai nào sẽ chờ đón họ?
Trả lời: Nếu không có biện pháp tự khắc phục thì cách mạng vô sản là tương lai chờ đón họ. Nhiều nhà cầm quyền trên thế giới luôn sẵn sàng chuẩn bị lực lượng chờ đợi các cuộc cách mạng vô sản, cho nên hễ có phân hóa giàu nghèo xảy ra hay có khủng hoảng tài chính kinh tế ở châu Âu là lập tức các đảng cánh tả trội lên. Các đảng cánh tả mới là giai đoạn ban đầu, giai đoạn tiếp theo là các đảng cực hữu trội lên và đấy mới là giai đoạn phát triển tiêu cực thật sự. Ở mỗi một dân tộc khuynh hướng tiêu cực của nó được lựa chọn một cách khác nhau. Người Áo lựa chọn khác với người Pháp, người Hunggary lựa chọn khác với người Áo mặc dù trước đây họ là một đế quốc. Cách mạng vô sản luôn luôn là một dự phòng.
Theo ông Việt Nam chúng ta đang có lợi thế gì và bất lợi gì khi tiếp cận cách mạng công nghiệp 4.0?
-Vấn đề không phải là bỏ lỡ. Cuộc cách mạng ấy vĩ đại đến mức lôi cổ chúng ta đi chứ chúng ta không chạy thoát nó được. Cách mạng 4.0 là cuộc cách mạng sản xuất ra các hàng hóa để phục vụ, trang bị cho con người tận răng và lôi cổ con người đi mua hàng của nó. Cách mạng 4.0 ở Việt Nam là một cuộc cách mạng chạy theo các yếu tố tích cực trên thế giới, còn luật vừa ra là biện pháp kiểm soát sự chạy theo ấy để nó không ra khỏi các ranh giới mà một xã hội cần có để tồn tại.
Theo ông các doanh nghiệp nhỏ và siêu nhỏ ở Việt Nam phải chuẩn bị những gì để thành công trong cuộc cách mạng 4.0 này?
-Các doanh nghiệp này chẳng chuẩn bị cái gì. Cách mạng 4.0 là do những người hiểu biết chuẩn bị chứ không phải do những người ú ớ. Cho rằng các doanh nghiệp vừa, nhỏ và siêu nhỏ có thể chuẩn bị cho cách mạng 4.0 là một ảo tưởng. Họ sẽ tham gia cách mạng 4.0 với tư cách khách hàng của nó.
Tôi kể cho anh một ví dụ. Trước đây tôi có khoảng 500 - 700 cái đĩa nhạc, nhiều khi tôi không có thì giờ và không đủ sức để chọn một cái đĩa nào đó để nghe. Bây giờ tôi có thể nghe nhạc bằng smartphone thông qua loa bluetooth. Trên mạng Internet thiên hạ đã chuẩn bị rất nhiều đĩa hát hay từ Hồ thiên nga của Tchaikovsky đến Serenade của Schubert… cái gì cũng có.
Tức là tôi được hưởng thành tựu của cách mạng 4.0, chạy theo cách mạng 4.0 chứ không phải là tôi làm ra nó. Dân tộc chúng ta chưa có kinh nghiệm sản xuất công nghiệp thật sự, cho nên càng không thể có kinh nghiệm sản xuất những thứ liên quan đến cách mạng công nghiệp 4.0. Đôi khi con người có thể tìm cách lý giải cái dốt, cái kém của mình như là sự may mắn: “Không phải vắt óc sáng tạo mà vẫn có Iphone để dùng, vẫn được nghe nhạc số bằng các kết nối không dây”.