Nguyến Bính
Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một sân ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng liêu xiêu…
Nguyễn Bính (1918 - 1966), quê Nam Định. Ông là một thi sỹ tài hoa của làng quê Việt Nam. Nguyễn Bính mồ côi mẹ từ năm lên ba tuổi. Thi sĩ phải lấy bốn lần vợ. Có lẽ vì thế, thơ ông mang nặng những mối tình phân ly
Bài thơ phản ảnh đầy đủ nhất các vẻ phân ly trên sân ga xe hỏa, mà thi sĩ gọi là nơi khởi đầu: “Những cuộc chia lìa khởi từ đây/Cây đàn sum họp đứt từng dây”. Mà đã chia lìa thì tự thành đơn chiếc. Ai đã ở gần ga tàu hỏa phải chứng cảnh chia lìa diễn ra ở đây “suốt tối ngày”. Dĩ nhiên trên sân ga cũng có sự sum họp. Người ta đón nhau. gặp nhau,cầm tay nhau mừng mừng tủi tủi. Nhưng trước con mắt Nguyễn Bính, chỉ thấy cái góc chia ly
Cảnh chia ly được đặc tả cho đủ các thành phần.“Có lần tôi thấy hai em bé/Áp má vào nhau khóc sụt sùi”. Cảnh buồn quá. Rồi thì có lần lại thấy: “Một người yêu tiễn một người yêu một buổi chiều” Chỉ chưa đày hai câu thơ, mà từ “một” được láy đi láy lại đến ba lần. Cả đến buổi chiều cũng bỗng dưng thành lẻ: “Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu” Một bức họa sống động đến buồn tênh.
Đôi bạn cũ tiễn nhau trên sân ga cũng buồn lắm. “Kẻ ở trên toa, kẻ dưới tàu”. Người trên toa giục người dưới tàu về đến “ba bốn bận”. Nhưng người dưới tàu lưu luyến quá, có về nổi đâu?
Một tình bạn cũ. Hai cái bóng chiều trên sân ga.Cảnh ấy, tình ấy, bịn dịn quá!. Rồi vợ tiễn chồng
Hình ảnh một bà già lưng đã còng, trong chiều tàn lọ mọ tiễn con trên sân ga nom mới thật buồn. Buồn đến rầu rĩ!
“Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga”
Hai người trẻ tiễn nhau trên sân ga đã buồn. Một bà già lưng đã còng, tiễn con vào một chiều đang tàn trên sân ga thì càng buồn nhiều lắm. Một cảnh chia ly trong tình mẫu tử buồn đến nẫu ruột, nẫu gan.
Trên sân ga, có những cuộc, hình như không phải chia ly. Vì thấy anh ta lầm lũi lang thang trên sân ga chỉ có một mình. Một mình thì chia ly với ai? Không thấy người ra tiễn. Một mình, khiến cái “bóng lẻ”, bước “hững hờ” trong chiều tàn trên sân ga
“Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu, nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly”
Đơn chiếc trên sân ga lại là lúc chiều tàn, thì sự đơn chiếc phải buồn đến phát khóc. Tôi cũng đã từng có những cuộc như thế này. Nên đọc thơ ông cảm vô cùng.
"Nguyễn Bính, thi sĩ nặng nhiều về sự chia ly, nào biết người kia đang nghĩ ngợi gì? Và anh ta lên tàu rồi sẽ đi đâu, Về đâu? Trong cái mênh mang “ba phần tư nước mắt” này? Cảnh chiều trên sân ga “Một mình làm cả cuộc phân ly!”
Khổ kết của bài thơ, có bốn câu thì mang nặng bốn từ “Những”:
“Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt tìm đôi mắt
Buồn ở đâu hơn ở chốn này”
Một bức tranh chiều trên sân ga.Bức tranh vẽ một lúc nhiều cuộc phân ly. Cuộc phân ly nào cũng buồn rười rượi.">Người ta bước những bước “hững hờ”. Người ta “vẫy tay”. Người ta “vẫy khăn”. Và, “những đôi mắt ướt tìm đôi mắt”.Thi sĩ Nguyễn Bính vẽ bức tranh buồn. Bức tranh chiều trên sân ga, “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?”.“Những bóng người trên sân ga” của thi sĩ Nguyễn Bính là một bài thơ buồn. Buồn ngay từ câu đầu, buồn đến tận câu cuối, làm người thưởng thơ trong thư phòng cũng buồn lây. Buồn tê tái đến bã bời cõi lòng. Nhưng nó là cái buồn của sự thưởng thức. Cái buồn thi sĩ
Nguyễn Bính là thi sĩ mang nặng chia ly thi sĩ chia ly người mẹ yêu thương từ lúc mới ba tuổi. Có lẽ đây là cuộc chia ly lớn nhất, ảm đạm nhất, đau buồn nhất. Thi sĩ buồn ngay từ lúc ba tuổi. Trong bốn mươi chín năm, thi sĩ có bốn mối tình đầu thì ít nhất cũng đã có ba cuộc chia ly với ba mối tình đầu trước. Và một cuộc chia ly với mối tình đầu thứ tư - Mối tình cuối cùng
Đời thi sỹ Nguyễn Bính nặng về sự chia ly. “Những bóng người trên sân ga” Một bài thơ buồn. Một nỗi buồn được tắm bằng những áng thơ mênh mang sâu lắng tâm trạng. Một nỗi buồn làm cho đời đẹp hơn, thi vị hơn, đáng sống hơn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét